Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nguyện Làm Thuyền Mây
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:55:48 | Lượt xem: 1

Hắn ra hiệu cho đám Thính Mặc lui ra, bước tới tiện tay vuốt ve tóc ta.

“Đêm qua chúng ta không xảy ra chuyện gì cả.”

“Thật sao?”

“Thật. Cùng nàng trưởng thành, cho dù nàng có nhào lên, trẫm cũng không có cảm giác gì.”

Hắn liếc nhìn chiếc giường ở một bên, lại tiếp tục quay đầu nói:

“Hơn nữa tối qua nàng vẫn chưa tắm rửa hay thay quần áo. Bộ dạng kia thực sự…”

“Ngài! Ta vẫn nhớ rõ tối hôm qua ngài nói mình mưu đồ ta đấy.” – Ta tức giận đỏ mặt nói.

“Nàng nghe lầm rồi. Trẫm mưu đồ tiền của nàng. Ai thích nàng chứ?” – Hắn quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Được, được, được. Vậy ngài đã mưu đồ hết từ lâu rồi, sao không thả ta xuất cung?” – Ta tức đến muốn bốc khói.

“Nhớ tình cũ với ông chủ Kim. Nếu nàng nhất quyết không muốn phú quý đầy trời này thì đi đi. Chúng ta đã thoả thuận xong, ra ngoài không có cơm ăn, cũng không được quay về bảo trẫm nuôi nàng.”

“Đó là điều đương nhiên, ta cũng hy vọng bệ hạ chuyên cần chính sự và yêu dân. Bốn biển thái bình, ta tự nhiên sẽ không c.h.ế.t đói.”

Ta quay đầu và đợi hắn đáp lời, nhưng hắn chỉ đơn giản ừ một tiếng.

Những con vẹt ngoài tấm rèm gọi bậy, không khí bên trong trở nên yên tĩnh.

Hắn đứng bên cửa sổ, còn ta ngồi trước gương, cả hai không nói gì.

“Vậy…qua hết sinh nhật ngài, ta sẽ rời đi?” – Ta nhìn hắn.

“Không cần đâu, hiện tại trẫm đã là Hoàng đế cao quý, sinh nhật trẫm tự có hàng trăm bá quan chúc mừng, hàng ngàn dân chúng cùng chúc mừng, không thiếu mình nàng.”

Hắn cười trào phúng, quay người bỏ đi.

23.

Đêm đó Khương Vân Châu bị ám sát, nếu không nhờ thị vệ ngăn cản, hắn đã suýt chết.

“Chẳng phải ngài chưa bao giờ đến hậu cung sao? Tại sao hôm nay lại đến đó?”

Ta ngồi trước giường hắn, nhìn hắn uống thuốc.

“Ta gặp Thẩm Mỹ nhân có dáng dấp xinh đẹp, không được sao?”

Hắn thốt ra một câu.

“Được, được, được, đáng đời! Sao không làm cổ họng ngài khàn luôn đi.” – Ta tiếp nhận bát thuốc đặt xuống, đỡ hắn dịch vào trong chăn.

Hắn vẫn phát sốt nhẹ, nằm trên giường mệt mỏi, nhưng không chịu đi ngủ.

“Khương Vân Châu, sau khi rời khỏi đây ta sẽ viết thư cho ngài. Ta hứa đó.” – Ta chủ động nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn.

“Không có thời gian xem.”

“Hay là ta tự mình tuyển cho ngài một nhóm phi tử, bảo đảm xuất thân gia đình trong sạch?”

“Nuôi không nổi.”

Hắn rút tay về, quay đầu mặc kệ ta.

“Khương Vân Châu, ta nghĩ…Chi bằng ta không đi nữa, ở lại đây cùng với ngài.”

Ở nơi cao không khỏi rét vì lạnh.

Phụ thân nói, Khương Vân Châu sau khi lên ngôi đã lộ ra dã tâm, nhưng ta biết hắn chỉ khoác lên mình tấm da sói để bảo vệ bản thân mà thôi.

Trong cung này, có người dạy dỗ hắn, có người làm hắn vui lòng, có người dựa vào hắn, nhưng không có ai có thể nướng thịt hươu cùng hắn, tâm sự với hắn, hay chỉ thuần khiết cùng hắn chui vào chăn trò chuyện.

Hắn quay đầu, nhìn ta và nói: “Nàng đang thương hại trẫm sao?”

“Ta thích ngài.” – Ta ôm chầm lấy hắn.

Là loại thích muốn ôm nhau mãi mãi.

Hắn sửng sốt hồi lâu, sau đó chậm rãi ôm lấy ta, đột nhiên siết chặt: “Kim Mãn Mãn, nàng lợi hại thật.”

“Có phải nàng nghĩ rằng trẫm sẽ đổi ý giam giữ nàng không?”

“Có phải nàng biết trẫm dự định trói nàng trong cung, hung hăng ức h.i.ế.p nàng hay không?”

Hắn từng chút đến gần ta hơn, âm cuối khàn khàn gằn nhẹ.

“Cho nên nàng đã làm ngược lại, khiến trẫm không thể xuống tay được.”

“Sao nàng biết nàng làm vậy, trẫm sẽ không thể xuống tay?”

“Mãn Mãn, nàng giỏi thật đấy.”

Hắn vuốt bờ môi ta, kề mặt nói.

Ta nghe xong có phần sửng sốt: “Ngài định làm gì ta?”

“Trẫm định để nàng đi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8