Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nha Hoàn Chỉ Muốn Ôm Tiền Bỏ Trốn Của Đại Thiếu Gia
Chương 5:

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:30:44 | Lượt xem: 2

09

Phẫu thuật ngoại khoa nguy hiểm, chỉ thể cố gắng hết sức.

Hơn nữa với thương thế của đứa nhỏ, cứu thằng bé đều khả năng cao là sống , chi bằng cứ thử xem.

Từ xế chiều cho đến nửa đêm, khi xong tất cả những gì thể , chân sưng vù lên vì mệt.

Thức trắng đêm, lúc trời sắp sáng, đứa bé ngoài dự đoán bắt đầu sốt.

“Thiếu thuốc, thành mua xem, .” Ta phương thuốc, để họ mua.

Người nhà họ Vương thành về, chạy mười mấy tiệm thuốc đều thuốc cần.

Ta đứa bé đang sốt cao, thở dài một tiếng.

Bắt chẹt thì khó, khó khéo gạo mà nấu. Tiếp theo, chỉ thể trông chờ tạo hóa của đứa bé .

Đột nhiên, một ăn mặc như nô bộc bên ngoài lên tiếng:

“Đây là nhà họ Vương ? Thuốc mà cần, đưa đến.”

“Sao… Sao ? Sao ngươi ?” Người nhà họ Vương lắp bắp, nô bộc liếc một cái, tủm tỉm với nhà họ Vương, “Chuyện các ngươi cần quản, mau cứu .”

Ta cầm lấy thuốc xem xét, mấy vị thuốc quý, tiệm thuốc trong kinh thành , đoán chắc chắn là lấy từ kho thuốc trong cung.

Người thể lấy những loại thuốc , còn đưa đến cho chúng , chỉ thể là Dương Chi Cẩn.

Ta nghĩ đến lời lúc rời , trong lòng nhói đau.

Thức trắng ba ngày, đứa bé hạ sốt, cũng tỉnh .

Nhà họ Vương ngàn ân vạn tạ, danh tiếng y thuật của cũng truyền xa, ít ở những thôn khác, đến chỗ để cầu xin chữa bệnh.

Ta thể xem đều xem.

Đoàn nhũ mẫu thấy động thai, cũng ngăn cản nữa, đây là tích đức, Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ hai con chúng .

Sau một thời gian dài chung sống, Đoàn nhũ mẫu cũng tính tình của , cho nên cũng nhắc đến chuyện về phủ nữa, hiện tại bà chỉ mong khi thiếu phu nhân cửa, thể đối xử với một chút.

Ta và Đoàn nhũ mẫu cùng đón năm mới.

Dương phủ đưa nhiều đồ đến, phu nhân còn cho ma ma tâm phúc của bà đưa y phục và trang sức mới cho , Đồng Thanh – hầu cận bên cạnh đại thiếu gia, cũng đưa tiền mừng tuổi và hồng bao cho , bên trong tận một ngàn lượng.

Thật sự khiến vui mừng khôn xiết.

“Đây là tiền mừng tuổi của con.” Ta nhét năm mươi lượng cho Đoàn nhũ mẫu, “Bây giờ chúng đều là tiền .”

Đoàn nhũ mẫu cần tiền, còn thuận tiện trừng mắt một cái: “Ta tuổi cao, ăn bao nhiêu, mặc bao nhiêu, con cứ giữ gìn tiền cho , con đường của con còn dài.”

Ta vẫn lén nhét năm mươi lượng gối bà .

10

Qua năm mới, ngày dự sinh của càng ngày càng gần, phu nhân đến thăm một , để hai bà đỡ ở đây.

Không chỉ như thế, đồ dùng của đứa nhỏ, đồ cần dùng, bà đều chuẩn kỹ càng.

Đoàn nhũ mẫu hỏi phu nhân ngày thành của Dương Chi Cẩn.

Phu nhân một cái, cũng giấu giếm: “Ngày mười tám tháng năm năm nay. gần đây Thánh thượng long thể bất an, Thái tử tiếp quản triều chính, nó cũng bận rộn phụ tá Thái tử, bảy tám ngày gặp nó .”

“Đại thiếu gia bản lĩnh, bận rộn một chút là , bận rộn một chút là .” Đoàn nhũ mẫu .

Phu nhân gọi ngoài chuyện:

“Ta cuối tháng tư năm ngoái, nó đến đây ở một tháng, trong lòng nó ngươi.

“Nó là như , luôn tự kiềm chế bản , giống hệt phụ nó, hỉ nộ ái ố đều thể hiện ngoài, chỉ đối với ngươi là khác biệt. Còn ngươi, cũng là chủ kiến, suy nghĩ của riêng

“Đáng tiếc, xuất của ngươi đủ, tuy thông minh, nhưng chung quy thể hiền thê của nó, giúp đỡ nó. Cho nên…”

Ta ngắt lời phu nhân, vẫn lặp những lời khi rời khỏi Dương phủ một nữa.

Phu nhân hài lòng vì hiểu chuyện.

“Phu nhân, thấy hai vai của cao thấp đều, sắc mặt khô ráp, tóc khô xơ, mạo hỏi một câu, đại tiện của thông thuận ?”

Phu nhân sửng ngượng, Vương ma ma bên cạnh bà mắng một câu.

“Thông thuận, thứ đều .” Phu nhân ngắt lời Vương ma ma, qua loa cho xong chuyện với , liền lên xe ngựa.

Ta dừng một chút, vẫn nhiều chuyện nhắc nhở bà , gần đây đừng uống thuốc bổ, nhất là tìm đại phu xem thử.

Cũng thấy .

Ta chuyển nửa đêm, từng sinh con, là đau, nhưng đau đến .

Nhân lúc còn tỉnh táo dặn dò hai bà đỡ những điều cần chú ý, bảo Đoàn nhũ mẫu giám sát các bà .

Nói xong, bụng càng đau hơn.

Lúc trời sắp sáng, kêu trời kêu đất, trong đầu cho Dương Chi Cẩn trải nghiệm mấy chục kiểu ch/3t, thì nữ nhi cất tiếng chào đời.

Đoàn nhũ mẫu ôm hài tử ngoài, gọi bà : “Ta còn một cái, ôm ngoài gì?”

“Đại thiếu gia ở bên ngoài.” Đoàn nhũ mẫu , “Cho đại thiếu gia một cái, sẽ khỏi cửa.”

Ta kinh ngạc, ngờ Dương Chi Cẩn ở ngoài cửa.

“Đại thiếu gia vui, tiểu thư giống con, xinh .” Đoàn nhũ mẫu vui vẻ đến mức nhe răng , “Trong lòng đại thiếu gia con, con , là ngài lệnh cho mở cổng thành, cưỡi ngựa đến đây, cả một đêm ở bên ngoài.”

Dương Chi Cẩn thích trẻ con như ?

Cũng , dù cũng là đứa con đầu tiên của .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8