Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nha Hoàn Tiểu Xuân
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:10 | Lượt xem: 3

Cho nên khi ánh mắt sang, khẽ đầu , coi như thấy, liền để tâm nữa.

 

Còn về phần Trần Đạc, dường như phiền não và bí mật gì, hôm nay thấy miếng ngọc bội bình an , còn hì hì tự tay một cái tặng cho thích.

 

Hiện tại tên say bí tỉ .

 

Miệng lẩm bẩm: “Tại thua lỗ nữa ? Phụ đừng đánh con, đừng đánh mặt, ngày mai còn gặp nữa.”

 

“Phụ , phụ tin tưởng con , con thật sự thể nên chuyện, con là kẻ hoang phí vô độ!”

 

“Đau m.ô.n.g quá!”

 

Trên vai Ưng Cửu, Trần Đạc lóc thảm thiết.

 

Còn ba chúng , đều bật .

 

Thấy , chỉ cần Trần Đạc, sẽ bao giờ nhàm chán.

……………………………………………………………………….

Ta một uống rượu ánh trăng, cây mướp leo lên giàn, nở những bông hoa nhỏ màu vàng.

 

Trong đầu tự chủ nghĩ đến thiếu niên lang mặc áo đỏ .

 

Hôm đó Phương Dữ Hạc ban đêm nhảy sân nhà , còn vẻ cà lơ phất phơ như khi.

 

“Nếu một ngày còn nữa, Thư sinh, hãy trong sách của ngươi.”

 

Mắt cay cay: “Ta bao giờ lấy sống nguyên mẫu.”

 

“Nếu còn sống, sẽ càng tham lam hơn một chút, bằng lòng với trong sách…”

 

Đang trầm ngâm, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

 

Mở cửa , là một ngờ tới, bụng nàng nhô cao.

 

“Tiểu Thu?”

 

Gương mặt nàng trắng bệch, gượng : “Cuối cùng cũng ngoài thăm tỷ .”

 

Từ khi Tiểu Thu theo tiểu thư xuất giá, cơ hội gặp nàng càng ít hơn, quy củ Vương phủ nghiêm ngặt, Diêu Mộng Lan càng giam lỏng nàng, gặp mặt tháng sáu, may mà ngày thường thể bỏ chút bạc nhờ v.ú nuôi truyền lời, thư.

 

Tiểu Thu từng hé răng nửa lời oán trách, cũng chỉ nghĩ là bình thường.

 

“Muội… gả chồng ?”

 

Ta chằm chằm bụng nàng, chút ngại ngùng hỏi.

 

Gương mặt nàng lộ vẻ chua xót: “Ta khai kiểm, cho Vương gia .” (khai kiểm: tục chải tóc; tục bới đầu (phong tục xưa, các cô gái khi về nhà chồng thì đổi kiểu chải đầu, búi tóc, cạo sạch phần lông tơ ở cổ và ở mặt)

 

Lúc mới phát hiện, Tiểu Thu đeo thêm vài món đồ trang sức sáng lóa, nhưng cánh tay gầy đến mức đáng sợ, chỉ cái bụng là nhô lên bất thường.

 

Đứa trẻ trong bụng giống như một con thú dữ hút lấy tuổi thọ của Tiểu Thu, gặm nhấm chút ít da thịt của nàng.

 

Tiểu Thu quá gầy, gầy đến mức chiếc vòng tay bạc cánh tay cứ lắc lư, giống như cùm xích.

 

“Tại ?”

 

Cuối cùng vẫn nhịn hỏi, đau lòng vuốt ve xương quai xanh nhô lên của nàng.

 

“Tiểu thư bởi vì năm bảy tuổi ngã xuống nước mà tổn thương căn cơ, thể mang thai . Nữ nhân trong phủ nhiều như , các vị trắc phi đều đang chằm chằm, tiểu thư quá sợ hãi, cho nên bỏ thuốc để Vương gia lâm hạnh , đây… đây là phúc phận của .”

 

“Chủ tử ban cho, là thưởng nhận, là phạt cũng nhận.”

 

Trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ hàn ý, nếu như Diêu Mộng Lan thể sinh con, như Tiểu Thu mang thai nhiều nhất cũng chỉ nâng lên để lấy lòng. Mà hiện tại nàng thể mang thai, Tiểu Thu sẽ chỉ là công cụ sinh con của nàng mà thôi.

 

Đột nhiên nghĩ đến bốn chữ – cướp con đoạt vị.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8