Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhặt Được Phu Quân Bên Bờ Sông
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-01 05:21:13 | Lượt xem: 2

Giọng hắn dịu dàng hỏi:

“Tiểu gia của A Tú… có ta trong đó không?”

“Dĩ nhiên là có rồi!” — ta gật đầu liên tục, lại còn thử tiến thêm một bước — “Còn có cả hài tử của chúng ta nữa!”

A Hạc nhíu mày:

“Con cái thì chưa vội… thành thân trước đã!”

Hả? Nhưng thứ ta mong nhất chính là đứa nhỏ kia mà!

Dù có hơi thất vọng một chút, nhưng phần nhiều vẫn là hân hoan.

Nương ơi, tiểu lang quân đồng ý lấy con rồi!

6

Hôn lễ của bọn ta tổ chức rất đơn giản, chỉ mời vài người thân quen.

Dì Liễu đỏ mắt, vừa chải tóc cho ta vừa nói, ta đã trưởng thành rồi. Nếu nương ta còn sống, chắc chắn sẽ rất vui mừng khi thấy con gái xuất giá.

Ta lặng lẽ lắng nghe, không nói lời nào.

Nhưng ta thầm nghĩ, nếu nương còn sống, chắc chắn người sẽ mắng ta một trận ra trò.

Mắng ta vì đã cưới về một món “đồ chơi lỗ vốn”, không sính lễ, lại còn phải tốn tiền nuôi.

Nhưng biết sao được, tiểu lang quân nhà ta… thực sự quyến rũ quá đi mất!

Ta không nhịn nổi mà!

Đặc biệt là khi hắn khoác lên hỷ phục, dung mạo càng thêm rạng rỡ động lòng người.

Lễ bái xong, tiểu lang quân đã trở thành phu quân của ta.

Khi bước vào động phòng, vén khăn, giao bôi, uống rượu xong, má phu quân nhỏ đỏ bừng như trái đào chín.

Ta vỗ nhẹ giường:

“Phu quân, lên giường thôi!”

Hắn tay chân luống cuống:

“Nương tử… ta… ta không biết…”

Ta trợn tròn mắt:

“Chàng ngủ cũng không biết sao?”

Hắn nhẹ nhàng thở phào:

“Chuyện đó thì ta biết.”

Thế là, hai chúng ta cởi bỏ ngoại y, sóng vai nằm ngay ngắn trên giường.

Ngoài giường ánh nến lay động, mờ mờ ảo ảo, rất dễ ru người vào giấc ngủ — vậy mà ta lại chẳng thể chợp mắt.

Ta hỏi:

“Bao giờ chàng mới đỗ Trạng nguyên được đây?”

Ta còn đang sốt ruột muốn sinh con mà!

“Sắp tới sẽ là kỳ Hương thí, chỉ cần đỗ thì ta sẽ thành Cử nhân. Mùa xuân sang năm, ta sẽ lên kinh ứng thí kỳ Hội.”

Hắn nghiêng người, nắm lấy tay ta, ánh mắt nghiêm túc nhìn ta không rời.

“Nương tử yên tâm, sẽ không để nàng phải chờ lâu đâu.”

Ta nhẹ lòng, ngẫm lại thì thời gian cũng chẳng phải quá dài, ta có thể đợi được.

Nghĩ ngợi thế nào, chẳng biết từ lúc nào… ta đã thiếp đi.

Sau khi thành thân, ta bắt đầu ở bên phu quân mỗi ngày, học theo trong thoại bản nói “Hồng tụ thêm hương”.

Tiếc rằng, ta chẳng phải thực sự muốn “thêm hương”, mà chỉ muốn… lén nhìn phu quân đọc sách thôi!

Vì thế mài mực thì lúc loãng lúc đặc, lại còn thường xuyên ngủ gục chiếm luôn cả bàn viết.

Phu quân hết cách, đành chuyển cả bàn sách đến bên giường.

Chàng đọc sách viết chữ bên bàn, ta thì nằm trên giường xem thoại bản, ngủ nghỉ thảnh thơi.

Những ngày như vậy, quả thật êm đềm biết bao.

Nghỉ ngơi liền mấy ngày liền, quản sự của Hương Mãn Lâu sốt ruột đến tận cửa.

“Tú Nhi cô nương, khách nhân giục mãi đòi rượu, mà rượu đã bán sạch rồi. Ta chờ mấy hôm nay, sao mãi vẫn chưa thấy cô mang hàng tới?”

Ta trừng mắt nhìn hắn một cái, đặt cuốn thoại bản trong tay xuống.

“Ta đang nghỉ phép tân hôn, chẳng lẽ ngươi không thấy ta đang hưởng tuần trăng mật à?”

“Vậy… cô định nghỉ phép đến khi nào đây?”

“Ít nhất cũng phải nửa tháng nữa!”

Quản sự gãi đầu gãi tai, sốt ruột nhìn quanh, chợt liếc thấy phu quân ta đang ngồi bên đọc sách.

“Ai nha, Tú Nhi cô nương, kiếm tiền nha… không kiếm tiền, lấy đâu ra bạc nuôi phu quân cô đi thi khoa cử đây?”

Câu này… cũng có lý.

“Được rồi, ngày mai ta bắt đầu nấu rượu lại.”

Quản sự nghe vậy thì mừng rỡ, ôm lấy mấy vò rượu dự trữ còn sót lại, hớn hở rời đi.

Đợi quản sự đi rồi, phu quân quay sang nhìn ta, dịu dàng nói:

“Nương tử, nếu nàng muốn nghỉ ngơi thì cứ nghỉ, việc đọc sách đối với ta đâu tốn kém bao nhiêu.

Sách vở trong thư phòng nhà mình đều có sẵn, chỉ có tiền xe ngựa và lộ phí, ta chép sách, viết thoại bản chút ít là đủ rồi.”

Ta lắc đầu, chỉ bảo hắn yên tâm đọc sách, chuyện kiếm tiền nhỏ nhặt ấy, cứ để ta lo là được.

Đáng tiếc, phu quân ta không chịu nghe.

Nhân lúc cùng ta đi giao rượu, hắn lén đến hiệu sách, nhận luôn việc chép sách và viết thoại bản.

Ta đoán, hẳn là chàng không cam lòng để người ngoài nói mình là kẻ ăn bám, tiểu bạch kiểm chỉ biết dựa vào thê tử.

Không ngờ qua một thời gian ngắn, hắn lại thật sự kiếm được năm mươi lượng bạc.

Lòng ta dâng lên một cơn cảnh giác.

Ta hỏi:

“Phu quân, chàng… chàng không định khi đủ tiền lộ phí rồi sẽ bỏ lại ta, một mình trốn lên kinh đấy chứ?”

Hắn bật cười không nhịn được:

“Nương tử nghĩ nhiều rồi, ta kiếm được bao nhiêu chẳng phải đều đưa hết cho nàng giữ sao?”

Nói cũng phải… hắn không có tiền, muốn chạy cũng chẳng chạy nổi.

Thế là ta lập tức an tâm.

Quả nhiên, nương nói không sai nữ nhân, chỉ khi nắm được quyền kinh tế, mới có thể nắm chắc được nam nhân trong tay!

7

Phu quân ta quả thật không lừa ta, cũng không để ta phải chờ quá lâu.

Văn chương chàng xuất chúng, chẳng bao lâu đã vượt qua kỳ Hương thí, trở thành Cử nhân.

Nghe nói, chàng còn đỗ đầu là Giải nguyên cơ đấy!

Còn ta, cũng chính thức trở thành Cử nhân nương tử.

Vui mừng quá đỗi, ta liền tới nhà A Xuân ca – người chuyên mổ heo trong thành – mua hẳn nguyên một con heo về ăn mừng.

Thân heo dùng để làm tiệc rượu, đầu heo thì ta giữ lại riêng cho phu quân.

Ta ôm đầu heo đầy hứng khởi đến hỏi chàng:

“Chàng muốn ăn đầu heo kho tàu hay thịt đầu heo luộc tẩm gia vị?”

Ánh mắt phu quân đầy kinh ngạc xen lẫn chút bất đắc dĩ.

“Ta không kén chọn, nương tử quyết định là được.”

“Vậy thì mỗi thứ một nửa nhé! Đầu óc học hành vất vả, phải lấy hình bổ hình, chàng nhất định phải ăn nhiều vào…”

Ta vừa lẩm bẩm vừa xắn tay áo, thao thao bất tuyệt.

Phu quân nhìn đầu heo, lại nhìn ta, muốn nói gì đó rồi thôi. Cuối cùng chỉ khẽ cười, trong mắt ánh lên tia dịu dàng ấm áp.

“Nương tử đối với ta thật tốt.”

Ta ôm đầu heo, xấu hổ xoay người chạy mất.

Đến khi ăn hết đầu heo thì đã vào đông.

Tuy ngoài trời tuyết lớn phủ trắng xóa, nhưng trong nhà lại ấm áp như xuân.

Bên lò sưởi, ta ngồi thêu giày, còn phu quân vừa đọc sách vừa nướng khoai.

Thêu xong một chiếc giày, ta vội vàng đưa cho chàng:

“Phu quân mau thử xem có vừa chân không!”

Phu quân đặt sách xuống, mang giày vào, đứng dậy bước vài bước, rồi còn nhún nhảy thử một cái.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8