Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhật Ký Báo Thù Của Mỹ Nhân Lắm Chiêu
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:18:10 | Lượt xem: 3

“Cố Tu Hòa cho ngươi ?”

 

Hắn giơ tay lên, đột nhiên vỗ nhẹ hai cái lên đầu

 

“Xét nhà xử trảm bộ thì gì vui? Nếu c.h.ế.t thì thứ sẽ chấm hết. Thẩm Tri Ý, thể khiến bọn họ sống bằng chết. Nhìn rớt từ mây xuống vũng bùn, mới thấy sung sướng chứ.”

 

Ta trợn mắt. 

 

“Bốc phét! Chẳng lẽ ngài thể lăng trì tra tấn bọn họ hàng ngày ?”

 

Còn gì mà bọn họ rơi từ mây xuống vũng bùn, theo lời Cố Tu Hòa thì xét nhà chỉ là tịch thu hết tiền tài thôi. Chẳng lẽ còn quan, còn tiền bạc là sống trong vũng bùn ? Lương Quyên Ngọc vẫn còn nhà đẻ, còn bà con họ hàng, chỉ cần họ giúp đỡ bà một chút là bà thể sống sung sướng hơn dân chúng bình thường nhiều

 

Vậy thì tính là vũng bùn cái quái gì chứ. 

 

Thái tử nhíu mày. 

 

“Thẩm Tri Ý, ngươi đừng nông cạn như , nghèo về mặt thể xác tính là gì, về mặt tinh thần mới là… Á… Ngươi gì đấy…”

 

Dao găm rơi từ trong ống tay áo xuống lòng bàn tay , bất ngờ lao về phía Thái tử. 

 

“Ngài c.h.ế.t , chỉ cần g.i.ế.c ngài thì thể báo hết thù .”

 

Ám sát hoàng thất sẽ xét nhà xử trảm cả tộc, Cố Tu Hòa như , đây là câu mà nhớ rõ nhất. Nếu cơ hội như thế ở mặt thì còn đường vòng gì nữa.

 

Ta cứ đ.â.m d.a.o găm về phía Thái tử như phát điên, thế nhưng né tránh dễ dàng, túm chặt cổ tay , d.a.o găm rơi xuống đất, tiện chân đá rơi xuống hồ. 

 

“Á… Ta liều mạng với ngài…”

 

Ta bất ngờ cắm đầu lao về phía Thái tử ôm chặt lấy , đó cả hai cùng té xuống hồ. 

 

Thái tử: “Đậu má!”

 

15

 

Nước hồ lạnh như băng bao phủ , rùng một cái, lúc mới sực nhớ một chuyện. 

 

Ôi bơi

 

Ta lập tức khoanh chân quấn lấy Thái tử, hai tay ôm chặt cổ

 

“Cứu với, bơi…”

 

Thái tử sặc mấy ngụm nước, tóc tai ướt nhẹp ôm sát gương mặt, biểu cảm giận dữ. 

 

“Ngươi điên , còn mau buông tay thì hai chúng c.h.ế.t hết đấy.”

 

“Ngươi mau buông , bơi nên sẽ đưa ngươi lên bờ.”

 

Cả hai c.h.ế.t hết ? Hai mắt sáng ngời, mong báo thù chiến thắng nỗi sợ tử vong. 

 

“Vậy thì cùng c.h.ế.t .”

 

Nói xong dùng chân quấn chặt hơn, cả cũng dán sát Thái tử. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8