Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhật Ký Báo Thù Của Mỹ Nhân Tàn Bạo
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:45:17 | Lượt xem: 2

Cảnh tượng này mờ ám không thể nào tả xiết.

Hai tên thị vệ đỏ mặt tía tai bỏ chạy, còn chu đáo đóng cửa lại.

Thái tử nổi giận, đưa tay bóp cằm ta, đôi mắt hẹp dài nheo lại, ánh mắt sâu thẳm.

“Không biết sống chết.”

“Nói cho ngươi biết, răng của ta đã được tẩm kịch độc, ha ha —— hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!”

Ta bắt đầu nói nhăng nói cuội, quả nhiên, sắc mặt Thái tử lại thay đổi, lập tức lớn tiếng gọi: “Người đâu, truyền thái y.”

Cũng thật là quý trọng mạng sống.

Thái y nhanh chóng chạy đến, một hồi bắt mạch, xem lưỡi, lật mí mắt, cuối cùng lấy một chiếc thìa bạc nhỏ cạo răng ta.

Lăn qua lăn lại một hồi, ta chịu hết nổi, trợn trắng mắt nói: “Ta khai, ta khai, ta lừa người đấy, răng ta không có độc, chỉ là từ nhỏ đến lớn ta chưa đánh răng bao giờ.”

Đánh răng phải dùng muối hột, hoặc là cây tăm xỉa răng, ta ở trang tử ngay cả cơm còn không có mà ăn, lấy đâu ra thứ đó mà dùng.

Bất quá ta ngày nào cũng súc miệng, răng lại trắng hơn người khác, cũng không có mùi gì.

Thái tử nghe vậy, sắc mặt lập tức tái mét, lấy khăn tay lau mạnh vào cổ.

“Đem ả ta đi!”

6

Không biết Thái tử đã nói gì với phụ thân ta, ông ta đứng ở cửa dặn dò ta vài câu, bảo ta phải nghe lời, không được đắc tội với quý nhân, rồi nhanh chóng rời đi.

Ta cười lạnh một tiếng.

Kẻ này vì tiền đồ, ngay cả mặt mũi cũng không cần, để mặc cho con gái chưa chồng như ta ở lại phủ Thái tử một cách khó hiểu như vậy, nghe giọng điệu còn có vẻ rất vui mừng.

Thái tử đưa ta đến một căn mật thất, ung dung dựa vào ghế.

“Nói đi, ai phái ngươi đến.”

Ta ngẩng đầu nhìn xung quanh, trên tường căn mật thất này lại treo đầy đủ loại hình cụ. Còn có mấy thị vệ đứng bên cạnh, một người ngồi trên ghế, trong tay cầm giấy bút, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ta một cái, có vẻ như đang ghi chép lời khai của ta.

“Thẩm Tri Ý, ta có cả trăm cách để khiến ngươi phải mở miệng.”

Thái tử nhướng mày, một trong số những thị vệ kia gỡ cây roi treo trên tường xuống. Không ngờ, Thái tử nhìn nho nhã, ôn văn lại là một tên biến thái.

Hù dọa ta sao, hừ, ta là người bị doạ mà lớn lên đấy à?

Ta hất cằm lên.

“Ta c.h.ế.t cũng sẽ không nói cho ngươi biết đâu, g.i.ế.c ngươi rồi, Thẩm gia chúng ta chính là công thần lớn nhất của Nhị hoàng tử.”

Tất cả mọi người: “…”

Thái tử nhìn ta, vẻ mặt không nói nên lời.

“Nhị hoàng tử đã c.h.ế.t yểu từ năm mười tuổi rồi.”

Cái gì, nhầm rồi à? Khốn kiếp, tin tức nghe được ở hí lâu hôm qua lại là giả sao.

Bất quá không sao, không quan trọng, mưu phản loại chuyện này chỉ cần nghe phong phanh là có thể khiến người ta mất mạng.

Ta tiếp tục giữ thái độ ngông cuồng.

“À, đúng đúng đúng, chính là hắn ta, hắn ta c.h.ế.t rồi báo mộng cho Thẩm gia chúng ta đấy.”

Thái tử khựng lại, bật cười, chàng thong thả đứng dậy, bước đến dùng ngón tay nâng cằm ta lên.

Đôi lông mày thanh tú, nhạt như sương khói, lúc này lại mang theo vẻ thích thú như mèo vờn chuột.

“Nàng đối với Thẩm gia cũng thật là trung thành, bị đưa đến nơi khỉ ho cò gáy nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, vừa về nhà đã bằng lòng liều c.h.ế.t vì bọn họ.”

“Bất quá nàng yên tâm, ta là người rộng lượng, chỉ cần nàng thành thật khai báo, tội của nàng, sẽ không liên lụy đến người nhà.”

7

Cái gì? Tội không liên lụy đến người nhà? Đây là mưu phản đó! Trong vở kịch nói mưu phản là phải tru di cửu tộc, c.h.é.m đầu cả nhà đã là may mắn lắm rồi.

Cái tên Thái tử chó má này, đầu óc có vấn đề à.

Ta lập tức nóng nảy.

“Ngươi có chút đồng cảm nào không vậy, người một nhà là phải c.h.ế.t cùng nhau, ngươi ——”

Nói được hai câu, nhìn thấy vẻ mặt thấu hiểu của Thái tử, ta hối hận ngậm miệng lại.

Chết tiệt, hình như bị chàng ta đoán trúng ý đồ rồi.

“Rốt cuộc Thẩm Thư Nghiên đã làm gì với nàng, mà khiến nàng hận ông ta đến mức muốn đồng quy vu tận như vậy?”

Thái tử vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ, đi vòng quanh ta một vòng đầy hứng thú, như thể đang quan sát thứ gì đó mới lạ.

“Hay là thế này, nàng đến thư phòng của ông ta tìm một thứ, ta thay nàng xử lý ông ta, thế nào?”

Ta nghi ngờ nhìn chàng.

“Ta dựa vào cái gì mà tin ngươi? Tại sao ngươi lại giúp ta?”

“Nàng không có quyền lựa chọn.”

Thái tử phất tay, hai thị vệ liền kéo ta đi ra ngoài, khi bước ra khỏi mật thất, ta quay đầu lại nhìn chàng một cái, chàng đang mân mê cây roi da kia, quất một cái về phía con ruồi đang bay loạn xạ.

Không biết có trúng hay không, nhưng trông rất có phong thái của cao thủ võ lâm.

Khi ta trở về Thẩm phủ thì trời đã lên đèn.

Một vầng trăng sáng treo cao, soi sáng cả con đường, trên hành lang trước cửa sảnh chính treo rất nhiều đèn lồng bằng thủy tinh, lấp lánh như hoa tuyết. Từ trong phòng thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng cười nói vui vẻ, xen lẫn mùi thơm ngào ngạt của thức ăn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8