Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhật Ký Ly Hôn Của Đôi Bạn Thân
Chương 1-2.1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:14:48 | Lượt xem: 4

Kết hôn với anh trai của bạn thân đã nửa năm, chúng tôi vẫn chưa chơi xếp hình bao giờ.

Trong cơn tức giận, tôi gọi điện cho người bạn thân nhất của mình.

“Không thể sống nổi trong cảnh nữa, tớ muốn ly hôn với anh trai cậu.”

Không ngờ, cô ấy cũng đang khóc nức nở ở đầu dây bên kia:

“Tớ cũng không thể sống nổi nữa, ngày mai tớ sẽ ly hôn với anh trai cậu!”

 

1

Nghe vậy, tôi sững sờ. Suýt chút nữa quên mất, tôi và bạn thân, mỗi người đều kết hôn với anh trai của đối phương.

Nghĩ kỹ lại, tình cảnh của cô ấy, hình như còn bi thảm hơn tôi, kết hôn nửa năm, ngay cả cơ thể của chồng mình cũng chưa từng tìm hiểu kỹ càng.

Không giống tôi, ít nhất cũng đã được nhìn thấy nó…

Tôi thở dài, cuối cùng như kẻ cùng cảnh ngộ, đồng cảm nói:

“Bảo bối, gặp nhau ở quán bar.”

“Chúng ta hãy tìm một anh chàng người mẫu nào đó để sờ mó một chút.”

Tôi đến sớm hơn cô ấy, chọn bàn xong, lấy dưa hấu ra, vừa cắn vừa đợi.

Năm phút sau, cô ấy bước vào, uyển chuyển với đôi giày cao gót mười phân, trang điểm theo phong cách mèo hoang.

Giơ tay lên vẫy người phục vụ đem rượu đến.

Tôi ghé sát lại buôn chuyện: “Cậu với anh trai tớ làm sao vậy?”

Chứ không phải là bạn thân sao? Vừa hỏi xong, cô ấy đã nhướn mày nhìn tôi.

“Còn cậu? Với anh trai tớ làm sao?”

Chủ yếu là, không ai nhường ai.

Tôi thở dài một hơi: “Anh ấy không cho tớ ngủ cùng!”

Tôi và bạn thân chỉ cách nhau một ngày đăng ký kết hôn, ban đầu tôi chỉ biết cô ấy có một người anh trai làm bác sĩ, nhưng không biết anh trai cô ấy trông như thế nào. Cho đến khi tôi bị khách hàng chọc tức đến nổi u cục tuyến vú, phải đi bệnh viện kiểm tra.

Bạn thân nói, sợ tôi bị mấy ông chú dê xồm, đặc biệt gọi anh trai trẻ trung đẹp trai của cô ấy đến. Tôi còn đang nghĩ là đẹp trai đến mức nào, kết quả rất nhanh sau đó đã bị vả mặt.

Nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Thời Thanh, tim tôi đập nhanh dữ dội, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác rung động.

Anh ấy đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt đẹp đẽ lạnh lùng, nhưng tôi biết rất rõ, mỗi bộ phận dưới lớp áo blouse trắng của anh ấy, đều đang nhảy múa trên điểm thẩm mỹ của tôi!

Kết thúc, tôi lập tức bảo bạn thân gửi WeChat của anh ấy cho tôi. Cô ấy nói anh trai cô ấy khá lạnh lùng. Tôi tự tin nói, không ai có thể trốn thoát khỏi sự tấn công của nhan sắc tuyệt thế của tôi.

Sau đó, tôi lại bị vả mặt một cách tàn nhẫn.

Trong thời gian theo đuổi, tôi hỏi Hứa Thời Thanh một cách dễ thương: “Bác sĩ Hứa, hôm nay anh ăn gì vậy?”

Anh ấy im lặng một ngày mới trả lời: “Không ăn vịt, hôm qua ăn ngỗng.”

Tôi: “…”

Tôi tức giận chuyển sang tấn công ngoại tuyến, bảo bạn thân tạo cơ hội cho tôi và anh ấy đi xem phim.

Rạp chiếu phim, đang chiếu phim kinh dị, Hứa Thời Thanh bình tĩnh nhìn chằm chằm, tôi a một tiếng, giả vờ sợ hãi rụt vào lòng anh ấy.

Lúc anh ấy cúi đầu nhìn xuống, tôi chớp chớp mắt, nói ra lời đã chuẩn bị kỹ: “Hình như n.g.ự.c vẫn còn đau, bác sĩ Hứa có thể giúp tôi kiểm tra xem sao không?”

Tôi tự cho rằng giọng điệu của mình rất chuẩn, rất giống kiểu đáng yêu đáng thương của các cô gái Nhật Bản. Tuy nhiên, anh ấy chỉ nhìn tôi chằm chằm.

Đôi mắt sau cặp kính gọng bạc, như vực sâu, khiến lòng tôi ngứa ngáy.

Bầu không khí tốt như vậy, tôi còn tưởng rằng anh ấy sắp hôn tôi, giây tiếp theo, anh ấy lại cứng ngắc đẩy tôi ra, yết hầu chuyển động: “Cô Cố, xem phim cho đàng hoàng, đừng lãng phí tiền.”

“…”

 

2

Nên dùng từ ngữ nào để hình dung biểu cảm của tôi lúc bấy giờ nhỉ?

Thật sự là quá đ**! Hóa ra cũng có lúc tôi bị “lật thuyền trong mương” như thế này!

“Không thể sống nổi nữa, thật sự không thể sống nổi nữa, anh trai cậu không phải là lạnh lùng quá mức thì chính là có vấn đề về phương diện đó!”

Dưa hấu cũng không thèm ăn nữa, tôi mở chai rượu ra, định bụng không say không về.

Hứa Mộng – bạn thân tôi òa khóc hai tiếng, bực bội cụng ly với tôi: “Tớ với anh trai cậu cũng không thể sống nổi nữa, uổng phí một gương mặt đẹp trai như vậy, cái miệng của anh ta chắc chắn là được lắp đặt hệ thống bạch huyết, độc địa muốn chết!”

“Mấy hôm trước tớ có mua một cái váy mới mà? Chính là cái mà cậu nói đẹp ấy, tớ chụp ảnh gửi cho anh ta, anh ta lại nói bó sát như vậy giống như đồ cho bọ ngựa mặc! Anh ta đã nhìn thấy con bọ ngựa nào có thân hình đẹp như vậy chưa!”

Tôi phì cười.

Hứa Mộng cũng là một kẻ cuồng nhan sắc, vừa gặp đã yêu anh trai tôi, tôi đã dùng mọi cách ép buộc, gán ghép hai người họ lại với nhau.

Cứ tưởng rằng cuộc sống sau hôn nhân sẽ ngọt ngào như mật, kết quả lại nhạt nhẽo hơn cả ni cô sống trong am ni cô.

“Còn nữa, tớ thật sự không hiểu nổi, anh trai cậu là luật sư thì một ngày có nhiều vụ án đến vậy sao? Lúc nào cũng ru rú trong phòng sách, nơi mà tớ và anh ta nói chuyện nhiều nhất chính là trên WeChat, tớ nghi ngờ anh ta có người khác bên ngoài rồi đấy?!”

Giọng điệu của Hứa Mộng ngày càng lớn, tôi nhìn chằm chằm vào vệt rượu loang lổ, gật đầu đồng tình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8