Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhật Ký Ly Hôn Của Đôi Bạn Thân
Chương 12.2-14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:14:55 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa lúc trợ lý gọi điện đến báo có người tìm, tôi không suy nghĩ nhiều nữa. Cũng hoàn toàn không phát hiện ra, chiếc xe vừa rời khỏi gara không lâu, một chiếc Maybach quen thuộc đã dừng lại trước cửa biệt thự của tôi.

Đến nơi, tôi không ngờ người mà trợ lý nói đến, lại chính là Hứa Thời Thanh. Thật sự là, gần đây anh cứ như ma vậy, âm hồn bất tán.

Lúc này, anh đang bảo tài xế xách theo túi lớn túi nhỏ đến, “hối lộ” nhân viên của tôi.

Từ xa, tôi đã có thể nghe thấy giọng điệu nịnh nọt của anh.

“Đúng vậy, Yên Yên nhà chúng tôi vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi, tôi lấy được cô ấy coi như là đã cứu vớt cả dải ngân hà rồi.”

“Gần đây cô ấy bận quá, không có thời gian ở bên cạnh tôi, nên tôi đành phải đến đây với cô ấy vậy.”

Tôi: “…”

Tôi lập tức chạy đến kéo tay anh: “Anh không cần đi làm sao?”

Anh nghiêm túc nói: “Đặc biệt xin nghỉ phép.”

“Nếu không tranh thủ theo đuổi, thì vợ sắp mất rồi.”

Anh ghé sát tai tôi, nói nhỏ. Mặt tôi hơi nóng, ánh mắt anh đột nhiên nhìn về phía người mẫu nam đang băng bó vết thương cách đó không xa.

“Chính là một trong số những người mẫu ăn cơm cùng em mỗi ngày sao?”

Hả?

Lúc này tôi mới nhớ đến lời Hứa Mộng nói, chỉ đành thở dài, tiếp tục diễn:

“Đúng vậy.”

Anh ta “ồ” một tiếng: “Trông cũng bình thường mà, hay là em ăn cùng anh đi, anh nấu món sườn xào chua ngọt mà em thích cho em ăn.”

Tôi: “…”

Người ta trẻ hơn anh đấy.

Người mẫu nam nhìn thấy tôi, giơ tay chào tôi.

Vừa định lên tiếng, Hứa Thời Thanh đã lập tức chắn trước mặt tôi, chủ động đưa tay giới thiệu bản thân: “Xin chào, tôi là chồng của Yên Yên, chúng tôi rất yêu nhau, “tiểu tam” đừng hòng chen chân vào.”

“…”

Người mẫu nam ngơ ngác nhìn tôi, rồi lại nhìn Hứa Thời Thanh.

“Tôi biết, bác sĩ Hứa, nghe nói đến anh rất nhiều lần rồi.”

“Rất… nhiều lần?” Hứa Thời Thanh từ cảnh giác chuyển sang kinh ngạc, vẻ mặt lạnh lùng hiện lên chút vui vẻ.

“Là nghe Yên Yên nói sao?”

“Cũng không hẳn…”

Nụ cười của Hứa Thời Thanh vụt tắt.

“Nhưng đều là chuyện liên quan đến chị Yên.”

Hứa Thời Thanh lại mỉm cười, vỗ vai anh ta, nghiêm túc khen ngợi.

“Cậu đúng là người mẫu, rất đẹp trai, tướng mạo rất sáng sủa, sau này nhất định sẽ thành công.”

Tôi: “…”

Tôi nghẹn họng, đang nghĩ cách đuổi vị “Phật Tổ” này đi, thì đột nhiên nhìn thấy Hứa Mộng đang đi tới.

Tôi hoảng hốt giấu Hứa Thời Thanh vào kho.

“Mộng Mộng đến rồi, anh mau trốn đi.”

Hứa Thời Thanh vẻ mặt khó hiểu: “Em ấy đến thì anh trốn làm gì?”

Nói xong, định ngang nhiên đi ra ngoài. Tôi kéo anh lại, hôn lên mặt anh một cái: “Ngoan nào, chúng ta vẫn chưa làm hòa đâu!”

Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, nghiêng mặt: “Hôn thêm cái nữa.”

Tôi đánh vào người anh một cái, anh liền vòng tay qua cổ tôi, hôn mạnh một cái rồi chui vào kho. 

Hứa Mộng đến tìm tôi đi mua sắm. Chúng tôi dạo quanh trung tâm thương mại mấy vòng, Hứa Thời Thanh cứ lẽo đẽo theo sau, thỉnh thoảng lại gửi tin nhắn “cà khịa”:

【Tình cảm thật tốt, suýt chút nữa thì anh “chèo thuyền” cho hai người rồi đấy.】

Tôi cười khẩy, đang định gõ chữ trả lời, thì Hứa Mộng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

“Sao tớ cảm giác có người đang theo dõi chúng ta vậy?”

Tôi trong lòng hoảng hốt, cười trừ: “Không có đâu?”

Hứa Thời Thanh, cái tên này, bảo anh đừng theo mà!

Nhưng rất nhanh sau đó đến lượt tôi cảm thấy không ổn.

“Mộng Mộng, hình như tớ nhìn thấy anh trai tớ rồi.”

Cô ấy cũng đang nhắn tin, nghe vậy, ánh mắt thoáng chút hoảng loạn.

“Sao… Sao có thể? Giờ này anh ấy chắc chắn đang bận xử lý vụ án mà.”

Tôi nheo mắt, chột dạ lại “hai mặt” nhắc nhở cô ấy: “Cậu không quên lời cá cược của chúng ta chứ?”

Cô ấy ậm ừ hai tiếng: “Không quên, ai mềm lòng trước thì sẽ giặt tất thối cho đối phương trong một năm.”

“Đúng vậy!”

Chết tiệt, nếu bị phát hiện, chắc chắn tôi sẽ phải “bao trọn” tất thối của Hứa Mộng. Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ đến một chuyện khác.

“Mà này, Mộng Mộng, sao cậu lại nói với anh trai cậu là tớ không thích trẻ con vậy?”

“Hả?” Hứa Mộng ngẩng đầu lên, suy nghĩ một lúc, “Không có mà.”

“Ồ, nhớ ra rồi, hồi đại học chẳng phải chúng ta xem rất nhiều video về chuyện sinh con trên mạng sao? Lúc đó chúng ta rất phản cảm với chuyện sinh con.”

“Nhưng tớ chỉ nói bâng quơ thôi mà? Anh ấy có thể nhớ đến tận bây giờ sao?”

Nói đến đây, mắt cô ấy sáng lên, như phát hiện ra bí mật gì đó: “Chẳng lẽ, lúc đó anh ấy đã để ý đến cậu rồi? Hồi đại học, cậu suốt ngày chạy đến nhà tớ mà!”

Vậy sao?

 

14

Câu hỏi này cứ quanh quẩn trong đầu tôi mãi. Cho đến khi buổi trình diễn thời trang kết thúc, tôi mới có thời gian rảnh rỗi, kéo Hứa Thời Thanh – người đến xem buổi diễn, chặn anh lại phòng trang điểm phía sau sân khấu.

“Nói thật đi, anh thích em từ lúc nào vậy?”

Anh không hề suy nghĩ: “Chắc là lúc em nói với Mộng Mộng là, nếu đã thích thì hãy “lên” luôn đi?”

Tôi chớp mắt, mất một lúc lâu mới hiểu ra ý anh là gì.

“Biến thái!”

Anh nắm lấy tay tôi, hôn một cái: “Nói đùa thôi, thật ra anh đã để ý đến em từ hồi đại học rồi, chỉ là sau đó anh ra nước ngoài, không có cơ hội gặp gỡ. Không ngờ sau khi về nước lại gặp lại em, nếu không thì em nghĩ sao anh lại đồng ý đăng ký kết hôn với em nhanh như vậy chứ?”

Tôi nhớ lại dáng vẻ lạnh lùng, “giữ giá” của anh lúc đầu khi tôi theo đuổi, tức giận nói: “Vậy lúc đầu anh giả vờ cái gì hả, đồ “ngoài lạnh trong nóng”?”

“Đó là vì anh lo lắng, em không nhìn ra sao?”

Không nhìn ra!

Tôi tức giận, định mắng anh một trận, thì anh đã nhanh chóng nắm lấy cằm tôi, hôn xuống.

Đầu lưỡi linh hoạt luồn vào trong, khi thì cọ xát vòm miệng, khi thì l.i.ế.m láp môi dưới, khiến tôi tê dại cả người.

Không biết đã hôn bao lâu, tôi khó thở định đẩy anh ra, thì đột nhiên nghe thấy xung quanh truyền đến vài tiếng động lạ lùng mà quen thuộc.

Mắt tôi trợn to, ra hiệu cho Hứa Thời Thanh, anh nhanh chóng kéo rèm cửa sổ ra.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8