Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhật Ký Thăng Cấp Báo Thù Ở Hậu Cung
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:12:24 | Lượt xem: 4

Không ngờ ta lại dám thừa nhận, mắt nàng ta gần như phun lửa. Nàng ta nhân lúc Mạc Thư Khiêm không đề phòng, nhanh như tia chớp bóp lấy cổ ta. Một tay dùng sức, như gọng kìm sắt khó lòng lay chuyển. Các khớp ngón tay siết chặt, móng tay sắc nhọn đ.â.m sâu vào da thịt ta, thấm ra giọt m.á.u đỏ tươi.

Giọng nói nàng ta bình tĩnh, nhưng mang theo vẻ độc địa khiến người ta lạnh sống lưng: “Mạng của ngươi bổn cung nhất định phải lấy, dù là Thiên vương lão tử đến cũng vô dụng, bổn cung nói rồi đấy!”

“Thật sao?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ trong xe.

Thẩm Hàng Tuyết chưa kịp phản ứng, tưởng là Mạc Thư Khiêm, vẫn hùng hổ bóp cổ ta, không thèm ngoái đầu lại quát một câu.

“Phải! Đừng có mà quản ta!”

Quát xong mới chợt nhận ra không đúng, giọng nói này… nghĩ lại mà sợ!

Nàng ta kinh hoàng quay người lại, lại thấy người mà nàng ta ngày đêm nhung nhớ đang sống sờ sờ đứng bên cạnh nàng ta.

Cặp mắt đôi mày lạnh nhạt tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương. Khi ánh mắt âm u nhìn sang, như lưỡi d.a.o lóe lên tia sáng lạnh, dường như muốn chặt thân thể nàng ta thành từng mảnh, khiến đáy lòng nàng ta lạnh buốt, hơi thở trở nên vô cùng khó khăn.

“Hoàng, Hoàng thượng, sao ngài lại ở đây?”

Đáy mắt hắn ta xẹt qua một tia âm độc, lại hỏi ngược lại:

“Sao, chẳng lẽ trẫm xuất hiện ở đâu còn phải được ái phi cho phép sao?”

Thẩm Hàng Tuyết theo phản xạ buông lỏng cổ ta ra, vội vàng giải thích.

Ta lại như không có xương cốt, mềm nhũn ngã xuống đất. Hai bàn tay cùng lúc đưa ra, nhưng Hoàng thượng đứng gần hơn đã nhanh tay đoạt trước.

Dưới ánh mắt không thể hiểu nổi của Thẩm Hàng Tuyết, hắn ta vững vàng ôm lấy eo ta, như ôm vật báu quý giá trong lòng, càng phớt lờ ánh mắt khó hiểu của mọi người, bế ngang ta leo lên xe ngựa.

Hắn ta lạnh lùng nói với tiểu thái giám, lại giống như là nói với tất cả mọi người:

“Về Cần Chính điện.”

Được ngủ lại Cần Chính điện, đó là ân sủng mà ngay cả Vinh Chiêu Nghi đang được sủng ái và Trương Quý nhân đang mang long tự cũng không có được.

Đêm đó, vô số người trằn trọc khó ngủ.

14

Khi ánh bình minh vừa ló rạng, ta thảnh thơi tỉnh giấc, nhìn tấm màn thu la màu xanh lơ xa hoa phức tạp trên đầu, kinh sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.

Ánh mắt ta chậm rãi hạ xuống, trông thấy Hoàng thượng một tay chống cằm, nhắm mắt canh giữ bên giường. Trường bào màu hoàng kim thêu họa tiết rồng bay trên biển, tay áo rộng bị gió thổi tung bay, ánh ban mai chiếu vào xương hàm góc cạnh của hắn ta, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Ta nín thở, ngẩn ngơ nhìn một lúc lâu.

Tới khi phản ứng lại, mới phát hiện mặt mình nóng đến kinh người.

Ta thở dài nhẹ nhõm, rón rén bò dậy khỏi giường, đành đi chân trần, lặng lẽ mở cửa sổ, định trèo ra ngoài để trốn.

Phía sau bỗng vang lên tiếng thở dài nhè nhẹ: “A Vãn còn định trốn đi đâu nữa?”

Ta đành cầm đôi giày trong tay, ngượng ngùng quay người lại, lén nhìn trộm gương mặt đang nhăn nhó của hắn.

Theo thói quen định nắm lấy tay hắn ta, nhưng lại rụt rè không dám.

Hắn ta bèn ho nhẹ một tiếng, chủ động nghiêng người, vô ý như cố ý đưa tay áo rộng về phía ta.

Ta thuận thế nắm lấy, vội vàng túm lấy góc áo lắc lắc để lấy lòng, co rúm cổ, khẽ khàng nói: “Hoàng thượng, cái đó, hay là ngài cứ coi thiếp như một cái rắm thả đi ạ?”

“Phụt…”

Hắn ta không nhịn được, phun ngụm nước trong miệng ra ngoài, sặc đến đỏ mặt tía tai, nhưng vẫn không nhịn được cười.

Hắn ta cười ha hả, cười đến đau cả bụng, chẳng còn giữ được hình tượng.

Tổng quản công công đứng ở cửa cười tủm tỉm cảm thán: “Đã lâu lắm rồi mới thấy Thánh thượng cười vui vẻ như vậy.”

Quý Kỳ Ngôn bỗng nghiêm mặt lại, từng bước ép sát, ta như một con mèo nhỏ hoảng loạn, đề phòng lùi về phía sau.

Cho đến khi không thể lùi được nữa, bị hắn ta dùng tư thế giam cầm ép chặt vào tường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8