Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Như Dòng Nước Chảy Qua
Chương 09

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:47:06 | Lượt xem: 3

15.

Công việc của Hoắc Khuynh phải hoãn lại.

Đã lâu rồi mà Hoắc Tự Thời không về nhà.

Đương nhiên mẹ Hoắc sẽ phải tới tìm tôi.

Ta nhìn người đàn bà đã từng nhìn trúng tôi rồi lại có ngăn cách với tôi, trong lòng có một loại bi thương không có cách nào hình dung được.

Có lẽ xuất phát từ việc chúng tôi đều là những bà mẹ, có lẽ xuất phát từ việc chúng tôi đều là phụ nữ.

“Miểu Miểu, lúc trước ta chọn con là bởi vì con là người an tĩnh, ngoan ngoãn, thích hợp làm vợ Hoắc gia.”

“Nhưng bây giờ, Hoắc Khuynh và Hoắc Tự Thời đều không muốn về nhà vì con, thế này có khác gì với Từ Vi năm đó đâu?”

“Miểu Miểu, con trở về đi, coi như cho ta thể diện, cũng cho Hoắc Khuynh một cơ hội.”

Mẹ Hoắc chưa bao giờ là loại nhà giàu mới nổi hùng hổ dọa người.

Thay vào đó, bà ấy luôn nói chuyện cực kỳ nhẹ nhàng và lịch sự.

Tựa như…

Tựa như Hoắc Khuynh và Hoắc Tự Thời nói chuyện với tôi vậy.

Tôi nghĩ nếu đó không phải vì con trai và cháu trai bà ấy.

Bà ấy sẽ không vứt bỏ thể diện, ngồi cùng tôi trong căn nhà nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách này, cầu xin tôi cho Hoắc Khuynh một cơ hội.

“Nhưng dì à, Hoắc Khuynh không hề yêu cháu.”

“Cuộc hôn nhân này đã kéo dài suốt chín năm.”

“Lúc trước dì chọn cháu là vì dì nhìn trúng gia đình cháu chứ không phải bản thân cháu.”

“Đến hôm nay cháu đã làm theo mong muốn của tất cả mọi người, hai nhà chúng ta đã hợp tác chặt chẽ, không thể tách rời. Cháu cũng sinh ra được đứa con trai theo ý muốn của dì. Bây giờ Hoắc Tự Thời đã trưởng thành, không có mẹ thì Hoắc gia cũng chăm sóc nó rất tốt.”

“Các người… có thể trả lại tự do cho tôi không?”

Ba tôi từng đánh gãy chân tôi, đánh c.h.ế.t con ch.ó nhỏ tôi từng nuôi.

Khi đó tôi hèn nhát, không dám chống cự.

Sau này tôi gả cho Hoắc Khuynh, mục đích của bọn họ đã đạt được, lại có Hoắc Tự Thời không thể tách rời.

Tôi đã không còn tác dụng gì nữa.

Quan trọng nhất là…

“Dì à, cháu đã không còn yêu Hoắc Khuynh nữa rồi.”

Lúc còn trẻ tuổi dễ động tâm…

“Lâm Miểu, nếu bây giờ em ngủ thiếp đi thì em sẽ không thể nào có được sự tự do nữa!”

“Em nguyện ý gả cho anh không? Có lẽ anh có thể cho em tự do mà em hằng mong muốn.”

Nhưng về sau, thiếu niên nhiệt huyết kia cũng dần quên mất lời hứa mà hắn thuận miệng đáp ứng.

“Ai da…” Mẹ Hoắc thở dài một hơi, mở miệng nói với không khí: “Con có nghe thấy không, Hoắc Khuynh? Mẹ đã cố hết sức rồi.”

Bên cạnh túi xách của bà ấy, màn hình điện thoại di động sáng lên.

Trên đó hiển thị tên Hoắc Khuynh đang gọi đến.

16.

Đêm đó, Hoắc Khuynh xuất hiện trước cửa nhà tôi.

“Miểu Miểu, anh vẫn muốn thử lại một lần nữa.”

“Anh biết trước đó là do anh làm không tốt, là anh lạnh nhạt với em.”

“Em có thể cho anh một cơ hội để bắt đầu lại không?”

Tôi lẳng lặng nhìn hắn: “Tôi nghĩ tôi đã nói đủ rõ ràng rồi.”

Hoắc Khuynh chán nản xoa mái tóc có chút rối bời.

Hắn luôn chú ý đến hình tượng bên ngoài, rất ít khi chật vật như vậy.

Hắn mặc một bộ âu phục màu xám, trên tay là đôi khuy măng sét màu lam.

Màu sắc tương phản quá mức chói mắt, đây đúng là sai lầm rất lớn.

Trước kia mỗi một bộ đồ hắn mặc đều do chính tay tôi phối đồ.

Nhưng hiện tại tôi chỉ có ý nghĩ, rốt cuộc đến khi nào thì hắn mới có thể rời đi.

Hoắc Khuynh chật vật nhìn tôi: “Anh… anh yêu em mà, Miểu Miểu!”

“Chỉ là trước kia anh không biết quý trọng, anh chưa từng yêu ai nên anh không biết yêu là như thế nào, cho nên anh mới khiến em khổ sở thương tâm. Cho đến khi em rời đi thì anh mới biết rằng anh căn bản không thể rời xa em, tất cả đều là lỗi của anh.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8