Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Những Chuyện Nhỏ Liên Quan Tới Việc “Đội Mũ Xanh” Của Cô Sau Khi Giả Chết
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:56:14 | Lượt xem: 1

Nhiều năm rồi Lý Tắc không có thảm hại như vậy.

Y học cách trở thành một Thái tử đủ điều kiện, học cách kiểm soát hỉ nộ ái ố của bản thân, học cách trang bị quyền lực cho mình như phụ hoàng.

Cuộc sống không khổ sở như tưởng tượng khi còn bé, phụ hoàng và mẫu hậu vẫn đứng phía sau lưng y, Thu Thu càng dẫn dắt y, bao dung y.

Từ khi biết có khái niệm có thê tử, trong lòng Lý Tắc đã có một cái tên cụ thể.

Diệp Tự Thu.

Lý Tắc nghĩ thầm, cái tên này thật tuyệt, chỗ nào cũng phù hợp với tâm ý của y.

Hoàng tử cùng công chúa sống hạnh phúc bên nhau, không phải y với Diệp Tự Thu sẽ như vậy sao?

Đọc Kiêm gia thương thương, y nghĩ, nếu Thu Thu mặc áo cưới nhất định sẽ càng xinh đẹp hơn.

Thiếu niên nhớ nhung không liên quan đến dục vọng, y được phụ mẫu bảo hộ quá tốt, đến tuổi này còn không biết việc đời. Y chỉ theo bản năng đặt Diệp Tự Thu vào kế hoạch tương lai, theo bản năng tức giận đối với việc người khác mơ ước nàng.

Nàng là của ta, từ khi còn nhỏ đã như vậy.

Tâm sự thiếu niên không được tự nhiên, giấu trong một tiếng “Thu Thu”.

Ta không bao giờ coi nàng là tỷ tỷ.

Lý Tắc nghẹn ngào: “Phải lập gia đình. Vậy ta, ta không thể sao?”

Diệp Tự Thu ngước mắt lên nhìn y.

Thiếu niên vai rộng lưng thẳng, ngũ quan tuần lãng cùng đường nét khuôn mặt thanh thoát cho thấy y đang dần chuyển mình thành một nam nhân trưởng thành.

“Ta không được sao?” Y cố chấp hỏi.

“Không được.” Diệp Tự Thu xoay người, trả lời y tựa như nhiều năm trước, khi y tặng trâm cho nàng.

Nàng nghe thấy tiếng thiếu niên phía sau vọt vào ngự thư phòng.

Y là một đứa trẻ được cưng chiều lớn lên, muốn thứ gì cũng có thể như ý nguyện.

Nhưng con người không phải lúc nào cũng được như ý nguyện.

Hoàng tử hoàng tôn cũng vậy.

Diệp Tự Thu dọn ra khỏi Khôn Ninh cung. Diệp phủ vẫn có người xử lý bất cứ lúc nào cũng có thể ở lại.

Nàng nghe nói Thái tử bị bệnh một trận.

Diệp Tự Thu không đi thăm.

Nàng tiếp tục suy nghĩ về cuộc sống trong tương lai, tình nghĩa là thứ hai, quan trọng nhất là thích hợp.

Sống hai mươi năm, Diệp Tự Thu không có tâm nguyện gì khác, nàng chỉ hy vọng có thể nắm giữ cuộc sống của mình, có được những gì bản thân xứng đáng.

Lớn lên trong Hoàng cung, cùng Hoàng tử đọc sách, Diệp Tự Thu tiếp xúc với thanh niên tài tuấn ưu tú nhất ở cao tầng vương triều, nàng cũng tự hỏi bản thân chỗ nào thua kém bọn họ.

Vậy sao nàng phải an phận ở một góc hậu viện?

Vị hôn phu của nàng có thể không xuất thân danh môn đại tộc nhưng tuyệt đối không thể kéo chân nàng. Hắn có thể không phải là chỗ dựa của nàng nhưng ít nhất hắn sẽ không giam cầm nàng.

Về phần càng nhiều dã vọng, có lẽ phải chờ băng hà, Lý Tắc đăng cơ.

Tính tình Lý Tắc càng giống Hoàng hậu, có một số việc chỉ có y mới được.

Diệp Tự Thu lẳng lặng suy nghĩ.

Nàng còn trẻ, nàng có thể đợi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8