Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Những Năm Tháng Ta Hết Lòng Vì Thư Sinh Nghèo Khó
15

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:18:40 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi người bán thịt lợn lại đến giao thịt, ta nhìn hắn mà thở dài, muốn nói rồi lại thôi. Bà mối đến hỏi ta có ý gì, ta nói rằng ta đã không còn trong trắng, rằng thư sinh vì vui mừng khi đỗ tú tài nên đã uống rượu và muốn động phòng với ta… Bà mối biến sắc, mắng thư sinh là kẻ cầm thú, nhưng rồi lại nói rằng thư sinh có tương lai và khuyên ta nên sống tốt với chàng. Ta cảm thấy mình và người bán thịt lợn không còn duyên phận, tối đó ta về nhà khóc.

 

29

 

Thư sinh hỏi ta có chuyện gì.

 

Ta vừa khóc vừa nói rằng không biết bao giờ chàng mới học xong, đến lúc đó ta đã nhan sắc tàn phai, chắc chắn chàng sẽ cưới một người thê tử trẻ đẹp và bỏ rơi ta. Thư sinh thề thốt rằng chàng sẽ không bao giờ vong ân bội nghĩa.

 

Ta nói: “Thề ai mà chẳng thề được? Ta có thể thề cả ngày cho chàng nghe. Thôi bỏ đi, các người đọc sách chỉ giỏi nói mà không làm, chỉ biết dỗ dành những nữ nhân ngốc nghếch như chúng ta.”

 

Lời này ta cũng học được khi còn ở chốn thanh lâu.

 

Khi ấy, có một tỷ tỷ oán trách một vị khách đã lâu không đến thăm nàng, tỷ ta liền nói: “Các ngươi, những tên nam nhân hôi hám, trước mặt người ta thì thề thốt chỉ yêu mình ta, vậy mà mười ngày nửa tháng chẳng đến thăm, đem lòng người ta câu đi rồi lại phủi m.ô.n.g bỏ đi.”

 

Sau khi vị khách kia đi rồi, tỷ ta khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt, mắng rằng hắn thật keo kiệt.

 

Thư sinh kia quả nhiên bị ta dọa cho sợ hãi, chàng ta nói: “Hay là ta viết cho nàng một tờ cam kết?”

 

Ta đáp: “Nếu chàng không thật lòng với ta, dù chàng có viết cả trăm tờ cam kết, ta có bám riết lấy chàng thì cũng chẳng vui vẻ gì.”

 

“Vậy nàng thấy nên làm thế nào?”

 

“Thời buổi này, nữ nhân vẫn nên có chút tiền phòng thân.”

 

Cuối cùng chàng ấy đã viết cho ta một tờ giấy nợ, nói rằng chàng vẫn luôn ăn chực nằm chờ ở nhà ta, tính ra tổng cộng nợ ta một ngàn lượng bạc.

 

Ta vui lắm.

 

Nếu chàng ấy làm quan, chắc một ngàn lượng cũng chẳng đáng là bao, nhưng nếu ta có thể lấy được một ngàn lượng của chàng, ta có thể mua nhà, mua cửa tiệm, dư dả thoải mái.

 

Sau khi thư sinh thi đậu tú tài, cuộc sống của chúng ta không có gì thay đổi lớn, ta vẫn tiếp tục đánh cá, chàng cũng cùng ta đi bán cá.

 

Tuy nhiên, ta không còn đối xử tốt với chàng như trước nữa, chàng lại càng cảm thấy thoải mái hơn khi đọc sách.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8