Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Những Năm Tháng Ta Hết Lòng Vì Thư Sinh Nghèo Khó
17

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:18:42 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta hỏi chàng: “Vậy thi Hội xong rồi thì chàng có thể làm quan được chưa?”

 

Chàng đang cầm một quyển sách, ngồi đọc ở nơi có ánh sáng, đáp: “Chưa đâu, còn phải đợi thi Đình nữa.”

 

Ta thầm nghĩ, thật là rắc rối.

 

Thư sinh đã đến phủ thành trước để chuẩn bị cho kỳ thi, đi đã nửa năm rồi. Theo như chàng nói thì kỳ thi đã kết thúc cả tháng nay rồi mà vẫn chưa thấy chàng về.

 

Ta cảm thấy chàng nhất định là đã cao chạy xa bay rồi!

 

Người trong làng hỏi ta khi nào phu quân ta sẽ trở về, họ đều đang mong chờ xem chàng có đỗ đạt hay không. Lúc đầu mọi người còn quan tâm, giờ thì chỉ còn lại sự thương hại dành cho ta.

 

Thử hỏi, còn có ai khổ hơn ta không?? Bản thân còn chưa đủ ăn, lại còn phải nuôi một thư sinh ăn học, cả ngày chàng chẳng làm gì, chỉ biết đứng nhìn ta làm việc. Giờ đây, ta vất vả lắm mới sắp sửa ngóc đầu lên được, vậy mà chàng lại phủi m.ô.n.g bỏ đi.

 

Thiên hạ rộng lớn thế này, ta biết đi đâu tìm hắn đây?

 

Tên khốn kiếp!

 

Ta không nhịn được phải buông lời mắng nhiếc. Gã bán thịt heo kia đã lấy được thê tử rồi, giờ sắp làm phụ thân đến nơi. Không chỉ lừa gạt ta, chàng ta còn làm hỏng một mối hôn sự tốt của ta nữa.

 

33

 

Ta ở nhà khóc lóc thảm thiết một trận. Đang lúc trời đất như sụp đổ thì chuyện càng kinh khủng hơn lại xảy ra. Tên huynh trưởng lòng dạ đen tối của ta đến nhà, vừa bước vào đã đòi ta đưa tiền cho hắn. Ta lau nước mắt: “Cớ gì?”

 

Tên huynh trưởng khốn kiếp đó cười lạnh nói: “Ngươi giờ đây đã mất phu quân, phải do ta quản! Nếu ngươi không đưa tiền ra, ta sẽ gả ngươi cho tên bợm rượu, để ngươi ngày ngày bị đánh!”

 

Ta căm hận nói: “Ngươi đừng hòng!”

 

Người huynh trưởng xấu xa đã tát ta mạnh đến mức ta cảm thấy choáng váng, miệng và mũi đều chảy m.á.u cam.

 

Hắn ta còn đá ta vài cái và chửi: “Ngươi dám cãi lại ta, tiểu tiện nhân bị cả ngàn người chơi qua nhà ngươi mà cũng dám sao? Ta nghĩ mấy năm nay ngươi chưa được thưởng thức nắm đ.ấ.m của ta nên mới thành ra như vậy nhỉ?”

 

Nói rồi đôi phu thê độc ác kia bắt đầu vét sạch cá trong cái ao nhỏ của ta, bỏ vào thùng của họ, mà tẩu tử còn ngang nhiên bê luôn cả một tảng thịt heo trong bếp nhà ta nữa chứ.

 

Hai đứa nhi tử mà họ đẻ ra cũng chẳng kém cạnh, xách tai mấy con thỏ của ta một cách thô bạo rồi ôm đi mất.

 

Bọn thỏ bị dọa cho sợ hãi, trong lồng cứ kêu la chạy tán loạn cả lên.

 

Người huynh trưởng độc ác kia thì lục tung hòm xiểng của ta, chỉ vớ được vài đồng tiền lẻ, rồi còn khạc nhổ vào mặt ta, bảo ta gái ****, giờ trượng phu chạy rồi thì đưa tiền cho hắn còn hơn!

 

Cái vẻ mặt hả hê của hắn lúc đó thật không còn gì để diễn tả.

 

Có các thẩm thẩm đến thăm, thấy mặt ta đầy máu, lại thấy đại ca đại tẩu lục tung nhà ta, còn toan lấy cả chăn đi, bèn đi gọi dân làng tới.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8