Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhược Bảo Trân
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:19:23 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tháng sau, di nương thu dọn cho ta một túi lớn, bên trong chứa đầy những món đồ quý giá mà ngày thường bà không nỡ để ta động vào.

 

Ta nhìn thấy rõ ràng, bà còn nhét cả chiếc vòng tay bằng vàng mà bà yêu thích nhất vào đó!

 

Di nương kéo Sương Giáng, thị nữ hầu hạ ta, ra ngoài nói chuyện một hồi lâu. Đợi Sương Giáng quay lại, ta phát hiện mắt nàng đỏ hoe, như thể vừa mới khóc.

 

Ta không khỏi tò mò, bèn hỏi Sương Giáng: “Di nương nói gì với tỷ vậy?”

 

Sương Giáng giúp ta đắp chăn, chỉ nói: “Di nương dặn ta phải chăm sóc tiểu thư thật tốt.”

 

Được rồi, nhưng điều này thì có gì đáng khóc chứ? Chẳng lẽ là do di nương giao cho tỷ ấy quá nhiều việc sao?

 

Vậy thì ta có thể giúp Sương Giáng chia sẻ một chút, ta có thể tự chăm sóc bản thân mà.

 

Di nương rất nhanh đã đi vào, bà lay ta dậy, nói với ta rất nhiều lời mà ta không hiểu: “Vào cung rồi, nhất định phải học cách khôn khéo, làm việc gì cũng phải lấy tính mạng làm trọng, tuyệt đối không được tùy tiện tin tưởng người khác.”

 

“Làm việc gì cũng phải suy nghĩ trước sau, đừng có người khác bảo gì làm nấy.”

 

“Vào cung rồi, con và tỷ tỷ phải nương tựa lẫn nhau, có việc gì không chắc chắn có thể hỏi tỷ ấy, các con là người một nhà.”

 

“Còn nữa, vạn sự phải lấy hoàng tử công chúa làm đầu, nhưng cũng đừng để người khác ức hiếp, ai dám ức h.i.ế.p con, ta sẽ liều mạng với bọn họ.”

 

Ta ngắt lời di nương, hỏi: “Con phải đi đâu vậy?”

 

Hốc mắt di nương bỗng chốc đỏ ửng, nước mắt cũng tuôn rơi, bà vuốt ve khuôn mặt ta, nói: “Trân Trân phải cùng tỷ tỷ vào cung làm thư đồng cho công chúa.”

 

“Vậy di nương thì sao?”

 

“Di nương không đi, di nương ở nhà đợi các con về.”

 

Nhưng mà lúc trước di nương không phải nói sẽ đưa ta cao chạy xa bay sao?

 

Ta gật gật đầu, ngáp một cái, mơ màng nói: “Dạ, con biết rồi, con nhất định sẽ trở về.”

 

Di nương càng khóc dữ dội hơn, bà ôm chặt ta vào lòng gào khóc.

 

Cuối cùng, bà cố gắng kìm nén nước mắt, hỏi ta: “Trân Trân, con gọi ta một tiếng mẹ được không?”

 

Ta ngoan ngoãn gọi: “Mẹ.”

 

Di nương vừa khóc vừa cười, nhưng trông vẫn rất đau lòng: “Ngoan, Trân Trân ngủ đi, ngày mai phải vào cung hưởng phúc rồi.”

 

Lúc ta mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi, ta cảm giác có giọt nước rơi xuống mu bàn tay mình, cùng với đó là giọng nói thê lương của di nương: “Trân Trân, Trân Trân của mẹ, con nói xem, mẹ phải làm sao mới bảo vệ được con đây?”

Sáng sớm hôm sau, Sương Giáng gọi ta dậy thật sớm để trang điểm. Ta rất buồn ngủ, nhưng trọng lượng của trâm cài trên đầu lại không cho phép ta ngủ tiếp.

 

Ta nhìn khuôn mặt mình trong gương đồng, nhíu mày nói: “Có phải hơi nhiều rồi không?”

 

Sương Giáng nói: “Không nhiều đâu ạ, là do ngày thường tiểu thư ăn mặc quá giản dị thôi.”

 

Ta còn chưa kịp dùng bữa sáng đã phải vào cung. Xe ngựa từ từ lăn bánh, ta bỗng nhiên cảm thấy trong lòng hoảng hốt, vội vàng vén rèm xe gọi: ” Mẹ !”

 

Trong ấn tượng của ta, đây là lần duy nhất di nương không màng hình tượng bản thân, bà chạy bán sống bán c h ế t đuổi theo xe ngựa, vừa chạy vừa gọi: “Trân Trân, mẹ ở nhà đợi con, con nhất định phải trở về đấy!”

 

Hình bóng di nương dần dần khuất xa khỏi tầm mắt ta, cho đến khi ta không còn nhìn thấy bóng dáng bà nữa, ta mới òa khóc nức nở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8