Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nồi Lẩu Uyên Ương Và Một Quả Trứng Có Tôn Nghiêm
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 11:18:17 | Lượt xem: 3

Ta gắp nó ra khỏi nồi, dùng vải sạch lau khô lớp dầu trên vỏ, rồi nhét lại vào trong lòng.

Bàn tay tiếp xúc, ấm áp lạ thường, còn hơn cả lò sưởi mùa đông.

“Tỷ ơi, ta sai rồi, ta là phượng hoàng thật, nhưng ta cũng là nguyên liệu có tôn nghiêm… có thể đổi sang nồi lẩu uyên ương không?” – nó vẫn khe khẽ lẩm bẩm trong đầu ta.

Ta không đáp, mở cửa bước ra ngoài.

Vừa ra tới sân, liền đụng mặt một người.

Tô Thanh Tuyết.

Nàng mặc nội môn bạch y của tông môn, tà váy thêu mây, dáng vẻ tựa tiên nữ từ chín tầng trời, thanh lệ thoát tục.

Kiếp trước, chính dung mạo này đã khiến ta bị nàng mê hoặc.

“Lâm Vi sư muội.” – nàng cất giọng ôn nhu, ánh mắt mang theo vừa đủ quan tâm – “Ta nghe nói muội mấy hôm trước vô tình có được một quả linh đan, không biết có thể để ta mở rộng tầm mắt chăng?”

Nàng đến thật nhanh.

Ta giấu bàn tay đang ôm trứng sát vào lòng hơn, mặt không biểu cảm nhìn nàng: “Linh đan gì? Ta không biết.”

Nụ cười của Tô Thanh Tuyết hơi cứng lại, nhưng nhanh chóng trở lại như thường.

“Sư muội cần gì phải xa lạ như vậy? Ta cũng chỉ lo cho muội thôi. Muội không có linh căn, không phân biệt được linh vật thật giả, vạn nhất đó là tà vật, làm muội bị thương thì nguy.”

Nàng dừng lại một thoáng, rồi nhẹ nhàng nói thêm: “Chi bằng giao nó cho ta, ta đưa lên sư tôn giám định. Nếu thật là bảo vật, tự nhiên sẽ không thiếu phần của muội.”

Lời nói này, giống y như kiếp trước.

Kiếp trước, chính vì bị lời lẽ dịu ngọt ấy của nàng mê hoặc, ta ngu ngốc nói ra chuyện quả trứng, dẫn tới vô vàn tai họa nối tiếp về sau.Page Nguyệt hoa các

Ta khẽ nhếch môi:
“Không dám phiền lòng sư tỷ, ta nào có bảo vật chi, chẳng qua là một quả trứng gà rừng, định để nấu bữa tối.”

Sắc mặt của Tô Thanh Tuyết hoàn toàn trầm xuống.

3.

“Lâm Vi, ngươi đừng không biết điều!”

Phía sau Tô Thanh Tuyết, một kẻ chạy cờ, nội môn đệ tử tên Trương Dương lập tức bước ra, chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng.

“Sư tỷ Thanh Tuyết là vì lo cho ngươi! Một phế vật đến dẫn khí còn không làm được như ngươi, cầm bảo vật chẳng qua cũng chỉ là lãng phí!”

Ánh mắt ta lạnh lùng nhìn hắn.

Trương Dương, con chó trung thành nhất của Tô Thanh Tuyết. Kiếp trước, chính hắn là kẻ đã tự tay chặt đứt gân tay chân ta.

“Thứ thuộc về ta, là phế là bảo, can hệ gì đến ngươi?” Giọng ta lãnh đạm.

“Ngươi!” Trương Dương tức đỏ cả mặt.

Tô Thanh Tuyết đưa tay ngăn hắn lại, lại đeo lên gương mặt vẻ từ bi độ lượng:
“Sư muội, muội hiểu lầm rồi. Ta chỉ là…”

“Sư tỷ nếu thật lòng nghĩ cho ta,” ta lạnh lùng ngắt lời, “sao không cho ta vài viên Bích Cốc đan? Ta đói muốn chết rồi.”

Sắc mặt Tô Thanh Tuyết cuối cùng cũng không giữ nổi.

Một thiên kiêu nội môn cao cao tại thượng, lại phải tranh cãi cùng một phế vật ngoại môn về vài viên đan dược cỏn con? Thật sự là nỗi sỉ nhục.

“Lâm Vi, xem ra ngươi đã chọn uống rượu phạt thay vì rượu mời rồi.” Giọng nàng trở nên lạnh như sương, “Tông môn đại tỷ tháng sau liền bắt đầu. Ngươi ba năm liên tục khảo thí không qua, nếu lần này lại thất bại, sẽ bị trục xuất khỏi tông môn. Ta muốn xem thử, lúc ấy còn ai dám bảo vệ ngươi.”

Nói đoạn, nàng phất tay áo rời đi. Trương Dương hung hăng trừng ta một cái, rồi vội vàng bước theo sau.

Trong đầu ta, quả trứng run rẩy lên tiếng:
“Tỷ ơi… nàng hung dữ quá… nàng định cướp ta phải không?”

Ta không trả lời, xoay người trở về phòng.

Khép cửa lại, ta lấy quyển 《Bá Thể Quyết》 ra.

“Thứ này, thật có thể tu luyện được sao?” Ta hỏi quả trứng trong đầu.

“Đương nhiên! Đây là chí bảo tổ truyền của nhất tộc phượng hoàng chúng ta!” – quả trứng lập tức khoe công. “Dù chỉ là tàn bản, nhưng đủ để nhập môn! Chỉ là… chỉ là hơi tốn… thân thể một chút.”

“Tốn thế nào?”

“Muốn luyện công này, tất phải đoạn cốt.” – thanh âm của nó mang theo chút chột dạ – “Phải đập vỡ toàn thân cốt nhục, tái tạo xương mới, mới có thể tẩy tủy đổi máu, đúc thành bá thể.”

Ta trầm mặc.

Pháp môn này nghe không giống chính đạo công pháp, trái lại như tà thuật ác đạo.

“Nhưng mà tỷ yên tâm!” – quả trứng vội nói – “Có ta ở đây, chỉ cần ta nhổ một búng nước miếng là nối lại được ngay! Bảo đảm tỷ sẽ tung tăng như thường!”

Nỗi đau của việc đoạn cốt, không phải người thường có thể chịu được.

Nhưng đem so với cảnh bị vạn ma gặm xé ở kiếp trước, thì có là gì?

Ta nhìn quyển bí tịch trong tay, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Không có linh căn, ta không thể tu tiên. Nhưng luyện thể… có lẽ là con đường duy nhất của ta.

Tối hôm đó, ta mặc kệ tiếng tru lên từng hồi của quả trứng trong đầu, dựa theo pháp môn ghi trong 《Bá Thể Quyết》, dùng linh lực – à không, là dùng sức lực bản thân – đập gãy ngón út tay trái của mình.

Đau đớn ập đến, suýt chút nữa ta đã ngất đi.

“A a a! Tỷ làm thật sao?!” – quả trứng la toáng trong đầu – “Mở miệng mau! Ta nhổ nước miếng cho!”

Ta mặc kệ, cắn răng, chịu đựng nỗi đau vỡ xương, đồng thời dẫn khí như pháp môn ghi lại, điều hòa cảm giác khí lưu yếu ớt, dẫn nó chảy về nơi xương gãy.

Đây là một quá trình dài đằng đẵng và thống khổ vô cùng.

Ngay lúc ta gần như không thể cầm cự thêm, cửa phòng đột nhiên “rầm” một tiếng bị đá tung.

Trương Dương dẫn theo hai tên đồng bọn, mặt đầy sát ý, đứng chắn ngay cửa.

“Lâm Vi, ta xem thử coi, ngươi rốt cuộc đang giấu thứ bảo vật gì trong tay!”

4

Trương Dương đảo mắt khắp gian phòng đơn sơ của ta, ánh nhìn cuối cùng dừng lại nơi ngực áo.

“Giao đồ ra đây!” Hắn bước từng bước áp sát.

Ta cắn răng chịu đựng cơn đau dữ dội, lạnh lùng nhìn hắn: “Cút ra ngoài.”

“Đến nước này mà còn cứng miệng!” Trương Dương mất hết kiên nhẫn, trực tiếp nhào tới.

Ta nghiêng người né tránh, nhưng nỗi đau từ ngón tay gãy khiến động tác chậm đi nửa nhịp, bị một tên đồng bọn khác phía sau túm lấy cánh tay.

Trương Dương nhe răng cười nham hiểm, đưa tay thò vào ngực áo ta.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn sắp chạm vào quả trứng, một luồng khí nóng như thiêu như đốt bất ngờ bùng phát từ trong lòng ta.

“Á a a!”

Trương Dương rú thảm một tiếng, giật mạnh tay về, lòng bàn tay đã cháy xém một mảng, mùi thịt khét bốc lên nồng nặc.

“Chuyện… chuyện gì vậy?” Hai tên còn lại kinh hãi thất sắc.

Quả trứng trong lòng ta đắc ý vang lên trong đầu:
“Hừ! Dám động đến gia gia của các ngươi, phỏng chết hắn luôn!”

Ta thừa lúc bọn chúng còn đang kinh ngạc, dốc toàn bộ khí lực giãy khỏi trói buộc, rồi vớ lấy cây kẹp sắt bên bếp lửa, giáng thẳng vào chân Trương Dương.

“Rắc!”

Tiếng xương gãy vang lên trong đêm khuya tĩnh lặng, sắc lạnh như dao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8