Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ Phụ Sụp Đổ
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:22:43 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

Lục Kỳ Niên không nghe máy.

 

Có lẽ anh ấy đang giận, tôi muốn dỗ dành anh ấy.

 

Tôi gọi lại cho bạn cùng phòng của Lục Kỳ Niên.

 

Giọng điệu của anh ta lạnh lùng hơn lần trước tôi gọi rất nhiều.

 

“Cậu ấy đang ở b ệ n h v i ệ n, nếu em còn chút lương tâm thì đừng đến thăm cậu ấy.”

 

“Tôi không ngờ em lại là người như vậy. Ngày nào Lục ca cũng khen em, hận không thể để cả thế giới biết anh ấy thích em.”

 

“Kết quả thì sao? Em lại coi cậu ấy là trò đùa.”

 

Tôi im lặng nghe anh ta trách móc, không dám nói gì.

 

Kiều Lạc giật lấy điện thoại của tôi.

 

“Nếu Lục Kỳ Niên biết anh đối xử với người anh ấy thích như thế này thì sao nhỉ? Người ta muốn đến thăm người yêu thì sao? Anh là cái gì mà đòi ngăn cản?”

 

“Cha mẹ còn phải để cho con cái có không gian riêng, anh là cái gì? Anh chỉ là bạn cùng phòng thôi, vượt quá giới hạn rồi đấy. Anh bất bình thay Lục Kỳ Niên, thế thì tôi thay Dữu Dữu mắng anh vài câu thì cũng không có gì quá đáng đúng không? Nhưng tôi không hề mắng anh, vì tôi biết chừng mực, biết mình là ai. Anh thấy tôi nói có đúng không?”

 

Sức chiến đấu của Kiều Lạc rất mạnh, có thể mắng người ta mấy tiếng đồng hồ mà không lặp lại câu nào.

 

May mà cô ấy không mắng thật, nếu không thì…

 

Mặc dù đối phương có chút tức giận, nhưng vẫn nói cho tôi biết b ệ n h v i ệ n và số phòng b ệ n h của Lục Kỳ Niên.

 

Tôi tức tốc chạy đến đó.

 

Đến cửa phòng bệnh, tôi do dự rất lâu.

 

Cửa mở ra, ba anh chàng cao lớn bước ra, có lẽ họ là bạn cùng phòng của Lục Kỳ Niên.

 

Họ nhìn tôi một lượt.

 

“Đại tiểu thư à, em đừng mang cậu ấy ra làm trò đùa nữa.”

 

“Cậu ấy thực sự rất thích em.”

 

“Em không thích cậu ấy cũng không sao, nhưng đừng trêu đùa tình cảm của cậu ấy được không?”

 

Tôi lắc đầu: “Em không có ý đó.”

 

Đối phương xua tay, không biết có tin hay không nhưng cuối cùng vẫn cho tôi vào.

 

17

“Sao các cậu lại quay lại nữa vậy?”

 

Lục Kỳ Niên nghe thấy tiếng động, muốn ngồi dậy nhìn.

 

Tôi đưa tay đẩy anh ấy nằm xuống.

 

“Nằm yên nghỉ ngơi đi.”

 

Lục Kỳ Niên ngẩn ra vài giây, ngạc nhiên nói.

 

“Sao em lại đến đây?”

 

“Em xin lỗi.”

 

Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.

 

Anh nắm lấy tay tôi.

 

“Không sao đâu, anh biết em chỉ đang giận dỗi nên mới không kiểm soát được cảm xúc, đúng không?”

 

“Là lỗi của anh, vắng mặt trong ngày sinh nhật em.”

 

Ánh mắt anh đầy nghiêm túc, như thể chỉ cần tôi gật đầu, anh ấy sẽ tin.

 

Tôi không muốn l ừ a anh ấy, thử mở lời, nhưng lần này giọng nói kia không xuất hiện trong đầu tôi nữa.

 

Tôi nói: “Ngày đó, em vốn muốn gửi thư tình cho anh, nhưng em vừa định tỏ tình thì nghe thấy một giọng nói kỳ lạ…”

 

Quá vô lý.

 

Nếu có ai đó nói với tôi những điều này, có lẽ tôi sẽ nghĩ người đó bị t h ầ n k i n h.

 

Lục Kỳ Niên lại lắng nghe rất nghiêm túc.

 

Tôi có chút ngại ngùng.

 

“Em biết lời này rất vô lý, nhưng đó chính là những gì em đã trải qua.”

 

“Nếu có ai đó…”

 

Tôi còn chưa kịp nói xong, Lục Kỳ Niên nghiêm nghị nói:

 

“Anh tin em.”

 

Tôi còn rất nhiều lời giải thích còn nghẹn trong cổ họng, nhưng không nói nên lời.

 

Thấy Lục Kỳ Niên nghiêm túc, tôi càng cảm thấy khó tin.

 

“Tại sao?”

 

Anh nhìn tôi, hai mắt trong veo như nước.

 

“Bởi vì anh yêu em.”

 

“Vì vậy anh sẵn sàng tin tưởng em.”

 

“Anh không nghĩ em bị đ i ê n à?”

 

Lục Kỳ Niên gật đầu.

 

“Lần đó, em nằm trên lưng anh nói rất nhiều lời kỳ quặc, anh nghĩ em có chút vấn đề về tinh thần rồi.”

 

Tôi nhớ lại hành động của mình lúc đó, không khỏi cảm thấy buồn cười.

 

“Vậy mà anh vẫn ở bên em?”

 

“Yêu em, em có đ i ê n anh cũng yêu em.”

 

“Đ i ê n mà không chịu đi khám b ệ n h anh cũng yêu em. Hôm sinh nhật em, anh đã hẹn gặp Kiều Lạc, muốn nhờ cô ấy thuyết phục em, để anh đưa em đến gặp bác sĩ tâm lý.”

 

Anh nghiêm túc giải thích với tôi.

 

Tôi bỗng nhớ lại câu nói cuối cùng của giọng nữ đó trước khi biến mất.

 

[Rõ ràng đây là thiết lập của nguyên tác, tại sao lại thành ra như vậy?]

 

Tôi nghĩ, có lẽ vì nhân vật có linh hồn, cuối cùng người có tình sẽ ở bên nhau.

 

Cái này gọi là ‘thiết lập nhân vật bị sụp đổ’.

 

Nhà văn trao cho nhân vật sự sống, nhưng không thể tước đi ý chí của họ.

 

Tôi nắm lấy tay Lục Kỳ Niên, giả vờ hỏi anh:

 

“Chúng ta, có thể quay lại được không?”

 

Anh ấy ngạc nhiên ngước lên nhìn tôi, cười và hôn nhẹ lên ngón tay tôi.

 

“Anh nghĩ, chúng ta chưa từng chia tay.”

 

Tôi cười thật tươi.

 

“Anh tốt nhất.”

 

“Từ cái nhìn đầu tiên em đã biết, anh là chồng em, hu hu hu, cuối cùng em cũng có thể tu thành chính quả với mối tình đầu của mình rồi.”

 

Tôi giả vờ nhào lên giường, dỗ Lục Kỳ Niên vui vẻ.

 

Anh đưa một tay xoa đầu tôi, tay kia đặt dưới đầu tôi.

 

“Anh cũng đợi em rất lâu rồi.”

 

“Cẩn thận đập đầu.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8