Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ Phụ Thánh Mẫu? Xin Lỗi, Ta Bỏ Nghề Rồi
CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:31:41 | Lượt xem: 3

Đầu xuân tháng ba, phụ thân ta từ phương nam hồi phủ.
Giang Ngọc Dao lập tức chạy tới khóc lóc kể lể.
Lần này phụ thân không còn thiên vị nàng nữa, ngược lại còn lời lẽ ân cần khuyên bảo.
“Dao nhi, mẫu thân con cũng là vì muốn tốt cho con, nếu thực sự vì chuyện nhỏ mà đánh chết người, người ngoài chỉ nói con độc ác.”
“Con cũng đến tuổi nghị thân rồi, danh tiếng thế này mà truyền ra, ai còn dám cưới con?”
Tấm lòng phụ thân như thế, rơi vào mắt Giang Ngọc Dao lại thành có mẹ kế ắt có cha kế.
Ánh mắt nàng âm u, không nói lời nào nữa.
Ngay trong ngày, vài nha hoàn trong viện Thanh Hà đã khóc lóc chạy ra.
Trên người ít nhiều đều có vết thương.
Những dòng chữ bảo vệ Giang Ngọc Dao lại bắt đầu cuộn lên, còn điên cuồng hơn trước.
【Nữ chủ bảo bối thật quá đáng thương, mẫu thân ruột mất sớm, đến nay phụ thân cũng chẳng thương nàng nữa.】
【Trong phủ Giang người duy nhất có thể ủ ấm nàng là tiểu lang khuyển thì lại bị nữ phụ cướp mất, những đêm dài đằng đẵng này nữ chủ của ta biết sống sao đây?】
【Thật muốn xuyên vào mà ôm lấy bảo bối của ta, bảo bối của ta thật sự đáng thương quá…】
【Phủ Giang to như vậy, lại chẳng có nơi nào cho nữ chủ nương thân.】
【Nữ phụ cùng mẫu thân thánh mẫu của nàng ta chính là đầu sỏ gây ra tất cả!!!】
Giang Ngọc Dao đáng thương?
Vậy những nha hoàn vô tội bị trút giận thì tính sao, bọn họ là đáng đời chắc?
【Nữ phụ đúng là độc ác, thứ gì nữ chủ có, nàng ta cũng muốn cướp sạch.】
【A a a! Không chịu nổi nữa, tiểu lang khuyển rốt cuộc khi nào mới hành hạ nữ phụ đây!】
Nói nhiều như vậy, chỉ câu cuối là ta quan tâm nhất.
Ta chăm chú nhìn những dòng chữ đang cuộn tròn, muốn biết Phó Hiên đã hành ta thế nào.
Ai ngờ phía sau toàn là mấy câu đau lòng cho Giang Ngọc Dao.
Thở dài, mắt ta lại bị độc hại một lần nữa.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn cảm thấy không thể ngồi chờ chết.
Vì vậy ta sai người gọi Phó Hiên tới.
Lần này hắn lại rất ngoan, sau khi khỏi bệnh thì luôn ở trong viện Tiêm Tiêm, không đi đâu nữa.
“Tiểu Phó, ngươi thấy ta thường ngày đối đãi với ngươi thế nào?”
Ta cười tủm tỉm hỏi, người đưa tay không đánh kẻ cười.
Ta nói năng dễ nghe như vậy, ngươi đừng có nghĩ tới chuyện hành ta nữa đó.
Phó Hiên so với mấy ngày trước gầy gò hơn nhiều.
Nghe ta hỏi thế, ánh mắt trống rỗng của hắn khẽ dao động.
Một lúc lâu sau, mới nhẹ giọng nói:
“Nhị tiểu thư đối với ta rất tốt.”
Nhìn bộ dạng miễn cưỡng kia kìa.
Ta trong lòng cạn lời, ngoài mặt lại càng thêm hiền hòa.
“Ta còn có thể đối xử với ngươi tốt hơn nữa.”
Quả nhiên, mấy dòng chữ chửi ta lại hiện ra.
【Ta biết ngay nữ phụ không thể yên phận được bao lâu.】
【Chuẩn bài một nữ nhân tự mình dâng hiến, tiếc rằng tiểu lang khuyển của chúng ta là chó trung thành của nữ chủ, nữ phụ phí công vô ích thôi!】
Tiểu lang khuyển thì ta còn hiểu, nhưng “chó liếm” là gì?
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Ta tiếp tục dụ dỗ Phó Hiên.
“Ta biết ngươi vẫn muốn trở về bên tỷ tỷ.”
“Yên tâm, ta sẽ thành toàn cho ngươi.”
Trước hết cho Phó Hiên ăn viên an thần, xoa dịu trái tim bất ổn của hắn đã.
Ánh mắt Phó Hiên thoáng hiện tia giằng xé, nhưng chỉ chớp mắt đã biến mất.
“Nhị tiểu thư đã cứu ta, chính là chủ nhân của ta.”
“Ta sẽ trung thành với Nhị tiểu thư suốt đời, thỉnh Nhị tiểu thư đừng nhắc đến chuyện bảo ta quay về nữa.”
Ta cực kỳ kinh ngạc.
Những dòng chữ kia cũng cực kỳ kinh ngạc.
【Phó Hiên đầu óc có vấn đề rồi à?】
【Đáng đời hắn không làm nổi nam chính, ta vừa mới khen hắn là chó trung thành của nữ chủ mà, ta phì, đúng là loại phản trắc.】
【Không phải chứ, các ngươi nhìn kỹ chút đi. Không thấy ánh mắt tiểu lang khuyển đầy nhẫn nhịn và gánh vác sao? Hắn chỉ là muốn ở bên nữ phụ để giám sát, sợ nàng ta làm hại nữ chủ thôi mà, không biết nữ phụ thâm hiểm đến cỡ nào đâu.】
Cái này cũng có thể trách ta sao?
Không sao.
Ta sẽ để cho Phó Hiên và đám chữ kia biết.
Việc đưa hắn quay lại bên Giang Ngọc Dao, ta là nghiêm túc.
6
Trước khi cho gọi Phó Hiên đến, ta đã sớm có kế hoạch.
Hai ngày nữa chính là hội chùa lớn mồng ba tháng ba.
Giang Ngọc Dao xưa nay thích náo nhiệt, đến khi đó ta sẽ bỏ tiền thuê mấy người diễn một màn kịch.
Rồi để Phó Hiên ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, mọi chuyện sẽ thuận nước đẩy thuyền.
Quả nhiên mọi việc diễn ra đúng như ta dự liệu, rất là thuận lợi.
Khi Giang Ngọc Dao đang thử mặt nạ tại một sạp hàng nhỏ, vài tên lưu manh bước tới trêu ghẹo.
Tay bọn chúng vừa mới chạm vào tay áo của nàng, liền có một bóng đen lao đến.
Ta thở phào nhẹ nhõm, đang định rút lui khi đại công cáo thành—
Thân thể lại đột nhiên bị nhấc bổng lên.
Cảm giác mất trọng lực khiến ta hoảng loạn, giọng nói cũng run rẩy.
“Ngươi… ngươi là ai?”
Nam tử vác ta lên hung tợn quát lớn.
“Câm miệng, còn nói nữa lão tử đánh chết ngươi!”
“Ngươi… ngươi biết ta là ai không?”
“Dù ngươi là ai, còn nói nữa lão tử thật sự đánh chết ngươi!”
Đọc full tại page Nguyệt Hoa Các

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8