Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ y thân cận của Hoàng Đế ngạo kiều
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:25:06 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

 

Tuyết ngoài hiên đã tan, nhưng hoa mai trồng ở Thái y viện vẫn nở rộ, ta và Lương Cảnh Trạm sóng bước bên nhau, thật muốn cả đời đi mãi không hết hành lang dài.

 

Ta đi trước hắn một bước, đôi bàn tay ấm áp của hắn kéo ta vào trong lồng n.g.ự.c hắn, hoa mai kinh diễm rơi đầy đất: “Lâm Khanh, hy vọng nàng mỗi năm đều vui vẻ hạnh phúc.”

 

Ta nửa mừng nửa lo, trong mắt hắn không còn dáng vẻ của tình bạn bền chặt trong sáng khi xưa, yêu một người rồi, trong mắt sẽ có ánh sáng, lông mày giãn ra.

 

“Bệ hạ……”

 

Ta thừa nhận rằng trái tim ta đang rung động, nhưng lý trí khiến ta hiểu rằng do chênh lệch về địa vị nên mối quan hệ này nhất định không có kết quả.

 

Nhưng ta thực sự rung động rồi.

 

Ta nở nụ cười chân thành nhất, không mong tương lai, nắm bắt hiện tại.

 

Lương Cảnh Trạm từ trong tay áo lấy ra một cuốn sách y, đưa cho ta như bảo bối: “Đây là quà sinh nhật trẫm tặng nàng. Đây là một cuốn sách y mới xuất bản trong kinh. Hầu như trong kinh người hành y nào cũng có một cuốn.”

 

Sách y mới!

 

Mắt ta sáng lên, não yêu đương lập tức khởi động.

 

Ta vô cùng thích thú mở cuốn sách y, từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng, nụ cười của ta dần trở nên cứng ngắc.

 

Đây không phải là đơn thuốc mà ta đã viết và cải thiện sao!

 

Kẻ đạo văn còn lười thay đổi, thứ tự đều giống hệt.

 

“Cuốn sách y này có vấn đề gì à?”

 

“Sách không có vấn đề, chỉ có điều người xuất bản sách này có vấn đề.”

 

Ta tức giận quay sang khu vực chữ ký, nơi nổi bật dòng chữ “Chương Tương” in nghiêng và in đậm.

 

Chương Tương là em trai của ông nội ta, ông ta từng có mối quan hệ thân thiết nhất với ông nội ta, tuy nhiên, sau khi ông nội ta qua đời, ông ấy gây khó dễ cho ta hòng hủy hoại danh tiếng của ông nội ta, sau đó chiếm đoạt tất cả những cuốn sách cổ mà ông ta để lại.

 

Ta không ngờ mình mới chỉ vắng mặt một tháng, ông ta đã trộm bản thảo của ta, ký tên chính mình rồi xuất bản.

 

“Cuốn sách này là do ta viết, Chương Tương đã trộm sách của ta.”

 

Ta hận không thể ăn sống ông ta.

 

Sau khi nghe ta nói, Lương Cảnh Trạm hỏi ta muốn giải quyết việc đó như thế nào.

 

Ta xua tay, một lão già sắp gần đất xa trời, ta vẫn có thể đối phó được.

 

Ta không yếu đến thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8