Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nước Mắt Nhân Ngư
7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:26:30 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thôn nữ quê mùa sao sánh được với công chúa, nàng ta kém nàng vạn phần.” Phụ thân đáp.

Trưởng công chúa cười duyên, tiện tay bẻ một đóa mẫu đơn đang hé nở, cài lên tóc mai, hỏi: “Nếu ta so với hoa này thì sao?”

Cây mẫu đơn kia là giống quý, chỉ có vài cây, do chính tay phụ thân trồng, mẫu thân ta ngày ngày chăm sóc, tưới bằng sương sớm, chỉ đợi đến ngày hoa nở để cùng thưởng thức. Vậy mà nay lại bị Trưởng công chúa tùy ý bẻ xuống nghịch.

Sắc mặt phụ thân hơi thay đổi, nhưng rồi lại nhanh chóng trở lại bình thường, thậm chí còn khen: “Hoa tầm thường sao sánh được với giai nhân.”

Trưởng công chúa cười khanh khách: “Mắt nhìn của chàng thật tinh tường, đã là hoa tầm thường thì nhổ cả gốc vứt đi cho rồi. Chẳng thể lấy lòng lang quân, còn giữ lại làm gì nữa?”

Lời nói của Trưởng công chúa rõ ràng có ý mỉa mai.

Ta không nhịn được nữa, dùng hết sức bình sinh lao ra húc mạnh vào người nàng: “Sao người dám phá hoa của mẫu thân ta! Còn muốn cướp phụ thân ta! Ta ghét người, ghét người”

Bọn hạ nhân còn chưa kịp phản ứng, phụ thân đã vội vàng giữ chặt ta lại: “Cố Uyển? Con đang làm cái gì vậy hả!”

Khuôn mặt thường ngày vẫn ôn hòa của ông bỗng nhiên giận dữ, bàn tay nắm chặt vai ta cũng mạnh hơn thường lệ.

Trưởng công chúa bị ta đẩy ngã xuống đất, bỗng kêu lên thảm thiết: “Ái chà, bụng ta! Đau quá…”

Sắc mặt nàng trắng bệch, nửa ngày vẫn không thể đứng dậy.

“Máu! Là máu! Mau truyền thái y.” Có người hô lớn.

Dưới thân trưởng công chúa trào ra một vũng máu.

07

Trưởng công chúa sảy thai rồi. Đứa bé còn quá nhỏ, nên cũng không ai phát hiện ra. Phụ thân ta nổi trận lôi đình, lập tức sai người giam ta lại. Mẫu thân ta cũng bị cấm túc không được ra ngoài.

Nghe nói trưởng công chúa tỉnh lại liền khóc lớn một trận, thề nhất định phải bắt ta trả nợ máu. Phụ thân ta an ủi chăm sóc nàng mấy ngày, cuối cùng ra lệnh cho ta quỳ gối trong từ đường, cầu phúc cho hài nhi chưa kịp chào đời của trưởng công chúa.

Hài nhi của kẻ thù, ta sao có thể bằng lòng? Dù có người đè ép, ta cũng chưa từng quỳ xuống một khắc.

Người hầu không tiện ra tay mạnh, khó xử, chỉ còn cách đi mời phụ thân ta và trưởng công chúa.

“Nếu con không chịu quỳ, thì dùng gia pháp!” Phụ thân ta trầm giọng nói.

Ánh mắt ông nhìn ta không mang một chút ấm áp. Trái tim ta cũng theo đó lạnh đi một phần. Ta từng tận tai nghe ông nói muốn cùng công chúa sinh con đẻ cái, tốt nhất là nam hài có thể nối dõi tông đường.

Công chúa hỏi nhi nữ không được sao?”

Phụ thân ta nói: “Nhi nữ chỉ có thể là gấm thêm hoa.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8