Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nước Mắt Phù Dung
22

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:53:31 | Lượt xem: 3

Nước mắt rơi lã chã: “Bùi Hiên, đừng lo cho nữa, cứ thế sẽ c.h.ế.t mất.”

Trong bóng tối, đôi mắt sáng rực lạ thường, : “Năm nàng mười lăm tuổi, nàng từng tâm ý tin tưởng giao phó cho , nhưng phụ tấm chân tình của nàng. Chiêu Chiêu, đây là điều hối hận nhất trong đời.”

Chàng bắt đầu đuối sức, tốc độ chậm , nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: “Về hối hận vì đêm đó đưa nàng . Nàng đúng, là kẻ hèn nhát, đáng lẽ nàng nên oán trách .”

Ta lắc đầu: “Ta hận , từ đầu đến cuối từng hận .”

Bùi Hiên mỉm , nụ vẫn ôn hòa, ấm áp như ngày nào. Chàng hận là , sợ xuống suối vàng thể giải thích rõ ràng với phụ .

Nếu họ tiểu thư nâng niu như châu như ngọc bắt nạt như , chắc chắn họ sẽ thể yên lòng. Vừa dứt lời, Bùi Hiên ngã quỵ xuống khỏi lưng ngựa. Ta ôm lấy , nức nở: “Chàng đừng nữa, sẽ đưa tìm thầy thuốc, nhất định sẽ thôi.”

Ánh mắt Bùi Hiên bắt đầu mơ màng. Chàng ngây , dường như đang mắt , dường như đang môi . Chàng đưa tay chạm mặt nữa, nhưng còn chút sức lực nào.

Bùi Hiên : “Chiêu Chiêu , nàng còn nhớ , đầu tiên gặp nàng năm đó nàng mới tám tuổi, bé xíu như cái bánh bao, lẽo đẽo theo gọi là ca ca.”

Ta đều nhớ, nhớ tất cả.

Bùi Hiên : “Lúc nhỏ, nàng luôn tỏ ghét bỏ , nhưng thực trong lòng vui, âm thầm thề sẽ cưới nàng về, chăm sóc cho nàng thật , để nàng cả đời lo nghĩ.”

Ta : “Ta , hết.”

Bùi Hiên : “Xin nàng, Chiêu Chiêu, cuối cùng thất hứa . Đời vì gia đình, vì đất nước, thẹn với cha , với vua chúa, nhưng cuối cùng với nàng.”

Ta : “Không cả, cả .”

Ta to, ôm vết thương của : “Phải đây, Bùi Hiên? Phải đây? Tại thể chữa khỏi?”

Bùi Hiên cố gắng gượng dậy, chỉ cho một con đường: “Đi theo con đường , sẽ của đón nàng.”

Ta ôm lấy , : “Chúng cùng .”

Bùi Hiên khẽ đẩy , giọng yếu ớt dần: “Nghe lời , Chiêu Chiêu, hãy về phía , đừng ngoảnh .”

Bình minh ló dạng.

Trời sáng .

thế giới của chìm trong bóng tối. Trước khi Bách Lý Trưng tới, của Nam quốc đón trở về. Sau bảy ngày bảy đêm lênh đênh xe ngựa và thuyền bè, cuối cùng cũng về tới hoàng cung Nam quốc.

Ngụy Uyên dời từ Đông cung sang điện Thừa Càn. Các cung nữ vội vàng tắm rửa cho , đưa đến một cung điện. Ta lặng lẽ nền đất lạnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8