Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ông Chủ Của Tôi Cũng Xuyên Sách Rồi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:27:56 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhíu mày hỏi hắn: “Sao anh lại biết tôi không phải là Tống Tịch Hạ, mà là Tần Tuyết?”

Kỳ Chiêu cười khẩy một tiếng, giọng điệu âm dương quái đản: “Chỉ có em mới có thể pha cà phê dở tệ đến vậy, muốn người ta không nhận ra cũng khó.”

Tôi liếc hắn một cái, chê pha cà phê dở, kiếp trước không phải vẫn ngày nào cũng yêu cầu tôi pha cà phê cho hắn uống sao?

“Nếu không em tưởng tôi để ‘’cô ấy’’ pha cà phê cho tôi liên tục một tháng làm gì?” Hắn cảm khái, “Tôi thực sự rất nhớ cốc cà phê dở tệ hại của em.”

“Kỳ tổng, sao anh…” Tôi suy nghĩ một lúc rồi thay đổi cách nói, “chết vậy?”

Kỳ Chiêu liếc nhìn tôi, cười lạnh: “Bị người ta nguyền rủa nên bị ông trời trừng phạt, tức c.h.ế.t đấy.”

Tôi theo bản năng gật đầu, nhưng trong lòng vẫn hơi lo lắng, nếu nói đến người nguyền rủa Kỳ Chiêu nhiệt tình nhất kiếp trước thì chắc chắn là tôi rồi.

Chẳng lẽ hắn bị tôi nguyền rủa c.h.ế.t thật sao?

Đúng lúc đang suy nghĩ m.ô.n.g lung thì giọng nói trầm thấp của Kỳ Chiêu đã cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

“Trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi này, chú của nam chính trùng tên với tên sếp ngu ngốc của tôi, tên là Kỳ Chiêu. Những kẻ tư bản bóc lột như hắn ta nên biến mất khỏi trái đất này! Ngày nào cũng bắt tôi làm thêm giờ! Hắn ta không tan làm thì tôi không được tan làm. Ngày nào nhìn thấy hắn ta tôi cũng muốn đá cho cái m.ô.n.g bị trĩ của hắn ta một cái, đợi kiếm đủ tiền rồi, sớm muộn gì tôi cũng cho hắn ta bay màu khỏi trái đất này.”

Tôi trợn tròn mắt, không dám thở mạnh.

Đây không phải là bình luận dài mà tôi để lại dưới cuốn tiểu thuyết trước khi c.h.ế.t sao?

Nói xong, hắn im lặng vài giây, rồi bật cười: “Ngay cả chuyện tôi bị trĩ em cũng mang ra nói sao?”

Tôi càng nghĩ càng thấy sai sai, làm sao hắn biết được?

Giác quan thứ sáu của người phụ nữ mách bảo tôi rằng chuyện này không hề đơn giản!

Tôi vội vàng nghiêng người sang, túm lấy cổ áo hắn, nhấn mạnh xuống. Kỳ Chiêu bị dọa cho theo bản năng ngả người về sau tránh né, “rầm” một tiếng, đầu hắn đập vào lưng ghế.

Tôi nhìn chằm chằm hắn: “Làm sao anh biết được? Không lẽ sau khi tôi c.h.ế.t anh còn đi kiểm tra điện thoại của tôi sao?”

Có lẽ bị ánh mắt muốn liều c.h.ế.t của tôi dọa cho sợ hãi, hắn ấp a ấp úng nói: “Tôi… là Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi.”

Ta nhanh chóng lục lọi cái tên này trong đầu, suy nghĩ hai giây sau đó liền sững sờ.

“Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi” không phải là đại gia thường xuyên ném tiền donate cho cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo này sao???

Tổng tài lạnh lùng, kiềm chế trước mặt mọi người, không ngờ lại là fan cuồng của tiểu thuyết tổng tài bá đạo?

Bây giờ người ta thích chơi loại hình tượng trái ngược này sao?

Tôi vừa định rút tay về, ngồi trở lại chỗ của mình thì trong đầu bỗng lóe lên một đoạn ký ức.

Tôi nhớ ra lần đầu tiên nữ phụ Tống Tịch Hạ xuất hiện, tác giả đã viết trong lời tác giả rằng: “Để báo đáp vị kim chủ ‘Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi’ đã nhiệt tình ủng hộ, theo như yêu cầu của anh ấy, tôi đã thêm một nhân vật là Tống Tịch Hạ ~ Nghe nói nhân vật này được lấy cảm hứng từ cô thư ký của ‘Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi’ hahahahahaha.”

Lúc đó tôi còn thấy cô thư ký kia thật đáng thương, bị sếp bóc lột sức lao động ngoài đời thực chưa đủ, lại còn bị người ta viết vào trong truyện để tiếp tục bị bóc lột.

Nào ngờ người đáng thương đó lại chính là tôi!

Tôi tức giận đ.ấ.m liên tiếp vào người hắn hai cái: “Anh thật quá đáng, còn bắt tôi làm việc cho anh trong tiểu thuyết sao?!”

Tôi quá tức giận, không kìm chế được liền giáng cho Kỳ Chiêu một bạt tai.

“Chát” một tiếng, bầu không khí trong xe như đóng băng.

Kỳ Chiêu bị đánh cho hít một ngụm khí lạnh, cơn đau rát từ lòng bàn tay không ngừng nhắc nhở vừa rồi tôi đã ra tay mạnh như thế nào. Tôi cố kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, hừ lạnh một tiếng, buông tay ra, ngồi trở lại chỗ của mình.

Kỳ Chiêu có lẽ không hiểu tại sao tôi lại tức giận như vậy, mím chặt môi nói: “Em… bình tĩnh lại đi.”

Tôi liếc nhìn Kỳ Chiêu, toàn thân đang ở trên bờ vực bùng nổ, chỉ muốn đánh cho hắn một trận mới thôi.

Đúng lúc ta định mở cửa xe bỏ đi thì kính xe bên ghế lái bị ai đó gõ hai tiếng.

Tôi và Kỳ Chiêu đồng thời nhìn sang, kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú quen thuộc.

Nam chính xuất hiện!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8