Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ông Chủ Của Tôi Cũng Xuyên Sách Rồi
Chương 9: FULL

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:28:03 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi và Kỳ Chiêu sống cuộc sống vợ chồng bình thường.

Tôi đã nghỉ việc, tôi đã làm việc quá lâu rồi, cần phải nghỉ ngơi.

Tôi quen biết nữ chính tiểu bạch hoa Lâm Tự trong lớp học vẽ. Lâm Tự hội tụ đầy đủ mọi yếu tố của một nữ chính tiểu bạch hoa, gia đình giàu có nhưng lại bất ngờ phá sản, chỉ có thể dựa vào việc làm thêm để kiếm sống.

Lâm Tự là giáo viên dạy vẽ của tôi.

Mỗi lần gặp cô ấy, tôi đều không nhịn được mà cảm thán, tôi c.h.ế.t ba ngày cũng không thể nào trắng bằng cô ấy.

Hôm đó, đang học thì cô ấy đột nhiên khóc, tôi còn tưởng là do bức tranh tôi vẽ quá tệ khiến cô ấy tức phát khóc, vội vàng an ủi cô ấy.

Cô ấy ấp a ấp úng kể cho tôi nghe chuyện giữa cô ấy và Kỳ Trường Hoài.

Cuốn tiểu thuyết này tôi đã đọc hai lần rồi, nên những chuyện cô ấy nói tôi đều biết rõ một.

Nhưng nghe giọng điệu của cô ấy, có thể thấy Lâm Tự đã rất thích Kỳ Trường Hoài rồi.

Tôi vỗ vai cô ấy, ngữ trọng tâm trường nói: “Thần Tài không độ cho người mù quáng vì tình yêu. Bây giờ điều cô nên làm nhất là nâng cao giá trị bản thân, sau đó sống tốt cuộc sống của mình, tình yêu không phải là thứ cô cần phải suy nghĩ đến lúc này, nếu không cô sẽ bị…”

Tôi nuốt ba chữ “người ta gặm hết xương cốt” vào trong bụng.

Lâm Tự rưng rưng nước mắt nhìn ta: “Bị cái gì ạ?”

Tôi mỉm cười: “Bị tổn thương.”

Lâm Tự hít hít mũi, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn chị, chị Tịch Hạ.”

Tôi không có cách nào ngăn cản sự phát triển của cốt truyện, chỉ có thể ẩn ý nhắc nhở cô ấy tự bảo vệ mình.

Dù sao thì cuối cùng cô ấy và Kỳ Trường Hoài cũng sẽ đến được với nhau, đó là số phận mà họ không thể nào chống lại được.

Tan học, Kỳ Chiêu đến đón tôi. Ngồi nói chuyện phiếm với hắn được một lúc, tôi đột nhiên nghĩ đến Lâm Tự, buột miệng nói: “Không ngờ cô gái xinh đẹp như Lâm Tự mà cũng có nhiều phiền não nhỉ.”

Kỳ Chiêu một tay cầm vô lăng, một tay xoa đầu tôi, giọng nói ẩn chứa ý cười: “Em còn xinh đẹp hơn cô ấy.”

Tôi hất tay hắn ra, bực bội nói: “Đó là bởi vì em là vợ anh, nếu anh không khen em xinh đẹp, tối nay anh phải ra sofa ngủ đấy.”

“Sao lúc đó anh lại yêu cầu tác giả xây dựng hình tượng nhân vật của em là n.g.ự.c to não nhỏ thế?”

“Bởi vì đó là mong muốn của em mà, lúc say em đã tự nói với anh như vậy, em nói em muốn nhất là trở thành người n.g.ự.c to não nhỏ, sau đó vừa khóc vừa hỏi anh tại sao n.g.ự.c em lại lép thế, kiếp sau nhất định phải làm một cô gái n.g.ự.c khủng.”

Tôi nhắm mắt hít sâu một hơi, rượu bia hại người! Biết ngay là mình nên cai rượu từ lâu rồi!

Tôi không nhịn được mà hỏi ra thắc mắc trong lòng bấy lâu nay: “Sao lúc nào anh cũng bắt em làm thêm giờ thế? Hiệu quả công việc của em cao như vậy, căn bản là không cần phải tăng ca nhiều như thế.”

Nụ cười trên môi Kỳ Chiêu tắt ngúm: “Bởi vì như vậy em sẽ không có thời gian đi chơi với những tên con trai khác.”

“Từ khi nào mà em đi chơi với con trai khác thế?”

“Ba giờ chiều ngày 14 tháng 11 năm 2019, ở quán cà phê dưới tòa nhà công ty, hắn ta còn nắm tay em, anh ghen lắm đấy.”

Thời gian cụ thể đến từng phút, tôi hơi kinh ngạc, im lặng một lúc: “Đó là bạn ở trại trẻ mồ côi của em, hôm đó cậu ấy đến đưa thiệp mời kết hôn cho em.”

Trên mặt Kỳ Chiêu hiện lên vẻ xấu hổ.

Tôi bật cười ha hả: “Thì ra anh thích em từ lâu như vậy rồi.”

Kỳ Chiêu dừng xe lại bên đường, day day sống mũi, chậm rãi kể lại cảnh tượng lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt: “Năm em 15 tuổi, anh thay mặt gia đình đến khảo sát tình hình trại trẻ mồ côi mà nhà anh tài trợ, lúc đó em đã che chắn cho hai đứa trẻ, dạy dỗ ba đứa con trai cao to hơn em, không cho bọn chúng bắt nạt người khác. Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy em, anh đã cảm thấy em thật xinh đẹp, trong khoảnh khắc đó, anh còn quên mất tên mình là gì, anh chỉ biết là sau này nhất định phải cưới em về nhà.”

Tôi giơ tay lên, khoe chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay: “Anh đã toại nguyện rồi.”

Hắn ta nghiêng người qua, hôn lên môi tôi: “Phải, anh đã toại nguyện rồi.”

…..

Kết hôn được nửa năm, tôi phát hiện ra một chuyện rất nghiêm trọng.

Kỳ Chiêu không biết nấu ăn!

Hắn đường đường là tổng tài bá đạo, vậy mà lại không biết nấu ăn, nói ra ai mà tin?

Lần đầu tiên tôi được chứng kiến cảnh tượng này là lúc tôi đang vẽ tranh trong phòng sách, bỗng nhiên ngửi thấy mùi khét. Tôi hoảng hốt chạy xuống lầu, liền phát hiện ra nguyên nhân khiến cho căn biệt thự sang trọng trị giá mấy trăm triệu tệ này suýt chút nữa đã ‘bay màu’.

Kỳ Chiêu thế mà lại muốn tự mình xuống bếp nấu ăn cho tôi!

Tôi nhìn đống ‘than’ trong nồi, không thể tin nổi vào mắt mình, túm lấy cổ áo Kỳ Chiêu, nghiến răng nghiến lợi chất vấn hắn: “Kỳ Chiêu, anh có còn là đàn ông không thế?”

Kỳ Chiêu cởi bỏ tạp dề hình con gấu trúc, vẻ mặt vô tội: “Trong tiểu thuyết, nam chính đều biết nấu ăn, cho nên anh cũng muốn học theo.”

Tôi:…

Cuối cùng, dưới sự hướng dẫn tận tình của tôi, Kỳ Chiêu cũng coi như là học được món trứng chiên cà chua.

Kỳ Chiêu bê đĩa trứng chiên cà chua ra khỏi bếp, cẩn thận đặt lên bàn ăn, sau đó kéo ghế ra, ý bảo tôi ngồi xuống ăn.

Tôi nhìn đĩa trứng chiên cà chua trước mặt, không dám động đũa.

Kỳ Chiêu gắp một miếng trứng cho vào miệng, vừa nhai vừa híp mắt, vẻ mặt rất hưởng thụ: “Ngon quá, ngon hơn cả món em làm.”

Tôi:…

Thôi được rồi, dù sao thì hắn cũng là vì tôi mà cố gắng như vậy, cũng nên cho hắn ta chút mặt mũi.

Tôi gắp một miếng trứng cho vào miệng, cố gắng nhai nuốt xuống.

Thật ra… cũng không đến nỗi nào, ít nhất là lần này không có mùi khét.

Nhìn Kỳ Chiêu ăn uống ngon lành như vậy, tôi bỗng nhiên cảm thấy rất ấm áp.

Có lẽ đây chính là hương vị của hạnh phúc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8