Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ông Lý Mượn Thọ <Series Kim Giác Kỳ Đàm>
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:28:58 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

26

Tôi bụp một phát, ấn mạnh chiếc gương xuống bàn.

Dùng cả hai tay ấn chặt nó, không dám cử động, như thể đang ghì chặt một con quái vật núp bên dưới kính vậy.

Tay tôi bắt đầu run rẩy một cách không kiểm soát.

Tôi hiểu tại sao vài ngày trước cha mẹ tôi lại có biểu cảm đó khi nhìn tôi rồi.

Họ cũng sợ hãi, họ cũng không dám đối mặt, mỗi ngày của họ không dễ dàng gì.

Tất cả chúng tôi đều quá chậm chạp rồi.

Với cái đầu này của tôi, không tham gia lớp học thêm thì tương đương với việc suy dinh dưỡng rồi, mỗi ngày chỉ nghĩ đến việc xem truyện tranh Bảy viên ngọc rồng, làm sao tôi có thể học tốt như vậy?

Tôi ôm lấy chút may mắn cuối cùng mà tôi có, đi đến kệ sách của cha ở phòng khách, lấy một cuốn sách hóa học.

Sau khi trở về phòng mình, tôi mở cuốn sách ra đọc.

Đột nhiên tôi sởn hết gai ốc lên.

Tôi chưa bao giờ học lớp hóa học, cũng không có hứng thú với nó, nhưng tôi lại hoàn toàn có thể hiểu mọi thứ trong sách, thậm chí còn phát hiện ra hai lỗi nữa.

Tôi không dám đi ngủ, cũng không dám nói chuyện với cha mẹ.

Chỉ cần không đối mặt với vấn đề này thì sẽ không tồn tại chuyện này.

Sau khi tắt đèn, tôi ngồi một mình trong phòng cho đến tận sáng sớm.

Sáng hôm sau, tôi cúi gầm đầu ăn hết thức ăn rồi đeo cặp đến trường.

Cả một ngày trời, tôi ở trường như một đứa ngốc.

Khi đang làm bài kiểm tra, tôi buồn ngủ đến mức suýt ngã sang một bên khi khi đang trong cơn gật gà gật gù.

Đợi khi tôi kịp phản ứng lại thì tôi nhận ra rằng mình đã viết xong tất cả những đáp án trong bài.

Tôi liếc nhìn chữ viết tay của mình.

Chữ viết của tôi vốn đã xấu, nhưng không biết từ khi nào mà nó lại trở nên gọn gàng, ngăn nắp đến thế.

Là ai đang viết những thứ này? Rốt cuộc là muốn làm gì?

Tôi chợt thấy tức giận khôn tả, xé toang tờ bài làm trước mặt.

Từ Lộ ở một bên không ngừng la hét, nói rằng tôi quá huênh hoang rồi, cô ấy sẽ đi mách với thầy Dương.

Tôi liếc nhìn cô ấy một cái, khiến cô ấy sợ hãi đến mức im bặt.

Về đến nhà, gia đình chúng tôi ăn cơm trong im lặng rồi ai nấy trở về phòng mình.

Không ai dám nói toạc bí mật ra, mọi người đều giả vờ không hay biết.

Nhưng đây cũng không phải là cách…

Đêm vào khuya, tôi nhìn thấy ánh sáng phát ra từ khe cửa phòng cha mẹ tôi, cha mẹ tôi đang thì thầm to nhỏ.

Cha tôi hỏi: “Trước đây không phải đỡ hơn rồi sao? Tại sao lại thành ra như thế này?”

“Không biết nữa, có lẽ hôm đó ăn bánh ăn thiếu một miếng chăng, vẫn chưa cắt đứt sạch sẽ, sao ông lại không mua thêm mấy cái vậy!”

“Làm gì còn tiền đâu? Lúc đó đều là tiền mượn về, hối hận cũng muộn rồi, bây giờ phải làm sao?”

Mẹ tôi bật khóc.

“Sinh nhật Kim Giác của chúng ta có lẽ vượng lão Lý, chắc chắn là ăn rồi, lão ấy vẫn chưa trút hơi thở, chính là vì con chúng ta còn sống, bây giờ chúng ta mong rằng lão Lý sống được thêm vài năm nữa.”

“Ý bà là sao?” Cha tôi vẫn chưa phản ứng kịp.

“Trước đây là họ mượn, bây giờ thì họ trộm luôn rồi, giống như việc ăn trộm điện vậy, ông hiểu không? Lão Lý hiện đang hôn mê, ba hồn bảy phách đôi khi có thể tiếp cận con chúng ta, thành tích có thể không tốt sao?”

“Không phải chú tư của bà đã đưa cho con chúng ta tấm bùa hộ mệnh rồi sao?”

Mẹ tôi khóc to hơn.

“Cho nên bọn họ bây giờ không thể tấn công cơ thể vật lý của Kim Giác, mới dùng chiêu thức âm hiểm như này.”

“Vậy khi nào chú tư của bà có thể tới đây?”

“Ông ra ngoài làm một chuyển, có khi mười ngày nửa tháng không liên lạc được, tôi cũng không biết nữa.”

Hóa ra mẹ tôi sớm đã liên lạc với ông trẻ tư của tôi nhưng ông không có ở nhà.

Ngày đó chưa có điện thoại di động, điện thoại cũng chưa phổ biến nên việc liên lạc với người thân vẫn luôn bất tiện.

Cha tôi nói:

“Không chờ nữa, ngày mai bà trở về kêu chú khác dẫn bà đi tìm, thế nào cũng có thể tìm được. Tôi ở bên này canh chừng Kim Giác.”

“Có được không đó?”

Cha tôi nói:

“Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, nó vẫn là con trai tôi và gọi tôi là cha.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8