Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ông Tôi May Xác
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:17:36 | Lượt xem: 3

 

“Cái gì?”

 Bà nội ngẩn vài giây, bà : “Làm thế nào bây giờ? Nếu nó chuyện , ông thể giải thích .”

Ông nội : “Bà đừng vội, chuyện còn chắc chắn, lúc đốt chân thằng Qúy, nó tình cờ ngang qua, lẽ đốt là chân .”

Bà nội : “Nếu nó thì ?”

Ông nội rít vài thuốc lào, ho sù sụ, vẻ ông vẫn nghĩ đối sách.

Nửa đêm, tiếng cổng mở, mở mắt , ông nội khoác áo ghế đẩu, như đang chờ Trương lão Tam.

Bà nội cầm kim chỉ xỏ sợi chỉ kim ánh trăng.

Bà nội : “Ông ơi, kim chỉ chuẩn xong.”

Ông nội nhận lấy kim chỉ, cầm thêm kéo.

tiếng gõ cửa: “Cộc cộc cộc cộc.”

“Chú ơi, mở cửa nhanh, cháu tìm một đôi chân !” 

Giọng Trương Lão Tam vang lên từ ngoài cửa, giọng điệu thể cảm nhận vui mừng.

Ông đầu , dặn dò: “Chăm sóc cho Niên Xuân.” 

Dứt lời, ông mở tung cánh cửa gỗ.

Một luồng gió lạnh thổi , mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác thối.

hoảng hốt gọi: “Ông ơi!”

Ông cầm kim chỉ, bước qua ngưỡng cửa.

vội vàng che miệng , khẽ : “Đừng lên tiếng.”

“Chú, chú .”

“Lão Tam, chỉ thể vá cho con một chân thôi.”

Trương Lão Tam lạnh lùng : “Tại ?”

Nghe giọng của , ngay đang tức giận.

Ông nội : “Đôi chân quá ngắn, hãy tìm đôi chân , chân của Vương Tiểu Tử tồi.”

lên bà nội, nhà ội nhăn chặt trán, bà : “Tạo nghiệp.”

Ông nội khâu đôi chân mới cho Trương Lão Tam, ông bước trong nhà.

Ông như già mười tuổi, những nếp nhăn khuôn mặt hằn sâu hơn, ánh mắt trở nên đục ngầu.

Ông ném kim chỉ, kéo xuống đất, mang nhà một cái chân bê bết máu, cùng với một cái chân cừu chi chít vết kim.

Ông nội : “Bà ơi, lấy vải trắng , nhân lúc trời tối, đốt thứ .”

Bà nội giận dữ chỉ tay về phía ông nội và mắng: “Tất cả đều do ông! Sao ông nhận may đồ cho , rước họa !”

Nói xong, bà lục đục kho tìm tấm vải trắng cho ông nội. Bà tìm mãi mới thấy một mảnh vải trắng rách.

Ông nội dùng mảnh vải trắng để bọc chân và chân cừu, ông : “ sẽ lên ngọn núi nhà, nơi đó vắng vẻ, ai.”

Ông nội lộ rõ vẻ mệt mỏi, lảo đảo. Bà nội khoác thêm áo và : “ sẽ cùng ông.”

Ông nội : “Không , Niên Xuân năm nay còn nhỏ, bà hãy ở nhà trông nom.”

“Ông tự ?”

Khuôn mặt ông nội nở một nụ buồn bã: “Có thể.”

Ông khom lưng bước ngoài, bà dặn dò theo bóng ông: “Cẩn thận

đấy.”

Sáng hôm , tin dữ ập đến làng, xôn xao bàn tán về cái c.h.ế.t của Lưu Hỷ.

Cái c.h.ế.t của giống hệt chú Vương Quý, cũng mất đôi chân, phát hiện ở đầu làng.

Vương Phượng Quyên quỳ bên t.h.i t.h.ể Lưu Hỷ, nức nở, ai cũng thương cảm an ủi.

Ông trầm ngâm : “Núi sạch sẽ, cẩn thận cho.”

Đột nhiên, Vương Tiểu Tử chen khỏi đám đông, hai chân hề hấn gì, :

“Chú ơi, núi rốt cuộc là chuyện gì trong sạch? Chú thật cho chúng .”

.”

“Trên núi xảy chuyện gì ?”

Dân làng , nhiều cặp mắt đổ dồn về phía ông .

Ông đánh giá Vương Tiểu Tử, cau mày, trông tâm trạng tệ.

Vương Tiểu Tử chằm chằm ông : “Chú ơi, rốt cuộc chú gì? Vương Quý cũng c.h.ế.t như , nếu chú thật, cháu sẽ báo cảnh

sát!”

Ông trừng mắt Vương Tiểu Tử: “Trương Lão Tam còn sống!” 

Vừa dứt lời ông , đám đông liền xôn xao.

Họ thầm thì bàn tán, cuối cùng : “Sao thể? Chúng rõ ràng thấy ông chôn cất mà?”

, chính mắt chúng thấy ông chôn cất!”

Cha của Trương Lão Tam tiến lên một bước: “Anh Năm, thể bừa!”

Ông : “ bừa, chính mắt thấy Trương Lão Tam còn sống!”

Dân làng xôn xao bàn tán, rõ ràng vẫn tin.

Ông chỉ tay xuống đất: “Các , đây là dấu móng dê.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8