Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phai Đan Thanh
7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:56:29 | Lượt xem: 3

Chưa dứt lời, bên ngoài chợt động tĩnh, cảnh giác đầu , đúng lúc thấy hai tên thích khách áo đen cầm kiếm, phá cửa sổ .

Chúng thèm , lao thẳng về phía Tiêu Cảnh Sách.

“Huyền Vũ!”

Ta nắm lấy chén ném mạnh tới, tạm thời cản một kiếm, lao tới, tay trần bóp chặt cổ tay đang cầm kiếm.

Tiếng xương cổ tay vỡ vụn vang lên, kêu lên thảm thiết, kiếm trong tay rơi xuống đất, tên còn mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng, giơ kiếm đ.â.m về phía .

Hắn đ.â.m tới chỗ hiểm, nhất thời tránh kịp.

Đang định nghiến răng dùng vai đỡ kiếm, lưng bỗng bàn tay đưa , nắm chặt lưỡi kiếm, nó chậm , cuối cùng đ.â.m .

bàn tay cắt thành hai vết thương, sâu đến tận xương.

Thấy thể đắc thủ, hai tên thích khách quả quyết bỏ kiếm, nhảy cửa sổ chạy trốn.

Huyền Vũ dẫn đuổi theo, , Tiêu Cảnh Sách như cảm nhận đau đớn, ánh mắt rời khỏi một khắc.

Ta run rẩy lông mi: “Ngài cần , dù đ.â.m cũng gây thương tích nghiêm trọng.”

“Chỉ sợ phu nhân thương thôi, nếu phu nhân để tâm, cần để ý đến.”

Chàng nhẹ, hình lắc lư, lẽ động đến vết thương, bắt đầu ho ngừng.

Trong động tác, vết thương tay kéo căng, càng thêm kinh khủng.

“Ngài đừng động nữa!”

Ta hoảng sợ vội đỡ , Tiêu Cảnh Sách thuận thế dựa vai , thấp giọng :

“Việc xong, còn sống bao lâu, chuyện cần phân phó.”

“Câm miệng.”

“Chuyện của di nương nàng, cho lo liệu, nhanh sẽ kết quả, nhưng đây là giao dịch.”

“Tiêu Cảnh Sách câm miệng!”

“Thanh Gia, trong thư phòng một phong thư hòa ly, nếu chết, nàng cần thủ tang cho …”

Ta nhịn nổi nữa, nghiêng đầu, nắm lấy cổ áo , hung hăng hôn lên.

Hành động quá mạnh, răng cắn môi Tiêu Cảnh Sách, nhanh chóng nếm vị m.á.u tanh, như cảm thấy, ngược nhiệt tình đáp .

Trong phòng ánh nến lung linh chiếu rọi, lâu mới kết thúc nụ hôn, thẳng mắt , từng chữ từng câu :

“Nếu dám chết, sẽ tái giá, đem túi hương thêu xong tặng cho nam nhân khác, dẫn đến mộ khoe khoang.”

“Thật tàn nhẫn ?”

“Còn thể tàn nhẫn hơn.”

Ta dậy, mở tủ lấy thuốc trị thương, xé một dải vải trắng sạch, giúp băng bó vết thương.

Chắc chắn đau, nhưng Tiêu Cảnh Sách kêu một tiếng, còn nhàn rỗi giơ tay thương nhẹ hơn, ngón tay khẽ móc lòng bàn tay .

Ta trừng : “Tiêu Cảnh Sách!”

Chàng giơ tay, vô tội : “Ta cố ý, phu nhân đừng trách.”

12

Đêm , Huyền Vũ nhuốm m.á.u trở về, bẩm báo với và Tiêu Cảnh Sách:

“Hai tên thích khách đều giết, tìm thấy vật gì chứng minh phận.”

Tiêu Cảnh Sách vẻ ngạc nhiên: “Những kẻ mong chết, ngoài mấy đó.”

Ta nhíu mày, sang : “Tam Hoàng tử?”

“Không thể chắc.”

Mặc dù Tiêu Cảnh Sách tỏ vẻ rõ, nhưng nghĩ chuyện, vẫn thấy Tam Hoàng tử đáng nghi nhất.

Chỉ là Dao Thanh Uyển việc ?

Những ngày đó, Tiêu Cảnh Sách dưỡng thương, sai Huyền Vũ tra xét từng khả nghi trong phủ Bình Dương.

Huyền Vũ rõ ràng vì vụ ám sát đêm đó, lo lắng cho an của , Tiêu Cảnh Sách thản nhiên:

“Ngươi cứ việc của ngươi, bản vương Vương phi bảo vệ, sẽ xảy chuyện.”

Đợi Huyền Vũ rời , lập tức hỏi : “Chuyện võ, từ khi nào?”

Do thiên sinh thần lực, thiên phú trong võ học.

Những sách vở mà di nương mang theo khi gả nhà , thiếu kiếm pháp, đao phổ, chỉ xem qua mấy , thể sử dụng một cách thành thạo.

“Tự nhiên là… luôn .” Chàng nhẹ, “Thanh Gia, chỉ sắp chết, ngu ngốc.”

“Không !”

Ta lớn tiếng ngăn , nghĩ đến chuyện , chợt nhận ,

“Vậy thực luôn giả vờ yếu đuối, nhưng ?”

“Tự nhiên.”

Ta nheo mắt, kéo tay áo lên, khoe cơ bắp tay rắn chắc, để uy hiếp.

Tiêu Cảnh Sách thức thời đổi giọng: “Chỉ là thấy phu nhân diễn kịch đáng yêu, nên nỡ vạch trần mà thôi.”

Người … vẫn luôn chuyện như .

Ta cam chịu thả tay áo xuống, bưng thuốc của Tiêu Cảnh Sách qua, dỗ uống.

Thấy vết thương tay ngày càng lên, sắc mặt cũng dần dần hồng hào trở , A Ninh vui vẻ đến hỏi :

“Vương phi hòa với Vương gia ?”

“Coi như là .”

“Thế Vương phi vẫn ngủ ghế mềm?”

Nàng chớp mắt, hiểu : “A nương của , phu thê tình cảm đều chung giường chung gối.”

Ta nhất thời á khẩu, nghĩ ngợi nhẹ nhàng giải thích:

“Vì Vương gia quá yếu đuối, như bằng giấy, khỏe mạnh, sợ ban đêm đè lên .”

“Là …”

A Ninh gật đầu, thấy định , thêm một câu,

“Vương phi, y quan dặn, mấy ngày nay trong dược liệu thêm lượng lớn nhung hươu, thể tác dụng phụ, nhắc ngài chú ý.”

Trở phòng, trong phòng đốt than, tỏa ấm.

Hương từ lư tỏa một mùi ngọt ngào.

Ta còn đang băn khoăn, từ trong màn trướng chợt vang lên tiếng rên rỉ, như chịu đựng đau đớn nào đó.

Tưởng Tiêu Cảnh Sách động vết thương, vội chạy tới, vén màn, ngây cảnh tượng mắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8