Phấn Sơn Hà
12
Rượu ngon cũ trong môi răng lan tỏa hương thơm ngây ngất.
Ta run lên, cứng đờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Lần đầu tiên bị người ta… khinh bạc như vậy, ta lại không hề thấy xấu hổ, ngơ ngác tại chỗ, ngoan ngoãn để hắn chơi đùa.
Phía sau bỗng có người kéo rèm, “Đại nhân…”
Giọng của lão tướng đột ngột dừng lại.
Tấn Dĩ An thừa cơ, lạnh lùng liếc hắn một cái, “Cút ra ngoài.”
Ta nghe thấy hắn lăn lộn chạy xa, căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của Tấn Dĩ An, lòng chìm xuống đáy.
Hết rồi, bọn họ biết rồi… Tâm tư ẩn giấu không chịu nổi của ta cuối cùng cũng bị tất cả mọi người biết.
Tấn Dĩ An hả giận xong, mới buông ta ra, chậm rãi vuốt ve lưng ta, trở lại chủ đề: “Không tự trọng, ngươi định xử trí ta thế nào?”
Một cơn xấu hổ bùng lên trong ta, “bịch” một tiếng đứng dậy.
Hắn sao dám thế này…
Không biết xấu hổ!
“Ta với đại nhân không có liên quan gì cả!”
Tấn Dĩ An nhướn mày, “Hắn đã thấy rồi.”
“Ngươi chẳng lẽ thật sự không quan tâm đến ánh mắt thế tục?”
“Nếu nàng muốn cả đời che giấu dưới lớp vỏ nam nhân này, ta không bận tâm.”
Ta như rơi vào hố băng, tuyệt vọng tràn ngập, cuối cùng lấp đầy ta.
Hắn là người tựa gió mát trăng thanh, hà tất phải quấn lấy ta.
“Ngươi buông tha cho ta đi.”
Ta không nghe được mình nói gì, gần như tê liệt phát ra âm tiết xa lạ, tiếng dừng, tim như vỡ ra kéo theo ngũ tạng lục phủ.
Ánh mắt mờ mịt của Tấn Dĩ An dần trở nên trong sáng, hắn nhìn ta chằm chằm, hồi lâu, tự giễu cười khổ.
“Ta biết mà.” Hắn sửa sang lại áo khoác, ngồi dậy, ánh mắt tỉnh táo, “Ôn Sĩ Ninh, đây là lần cuối cùng. Nàng không cần ta, ta sẽ không quấn lấy nữa.”
10
Đêm nay sao sáng lắm, ta lảo đảo đi bộ về phủ, giữa đường vấp ngã mấy lần.
Đèn trong phòng của Ngữ Ninh vẫn sáng, nghe tiếng mở cửa, nàng ra ngoài đúng lúc đỡ lấy ta đang loạng choạng, cúi người phủi bụi trên áo, “Huynh ngã xuống mương à?”
Ta lắc đầu, cười ha hả nói: “Đi uống rượu hoa, cũng ngã mấy lần.”
Ngữ Ninh thần sắc phức tạp, “Tấn đại nhân cũng ở đó?”
Ta gật đầu, tựa vào vai Ngữ Ninh, “Có, hắn rất thích nữ nhân.”
Ngữ Ninh không hiểu ra sao, “Hắn là nam nhân huyết khí phương cương, chẳng phải nên thích nữ nhân sao?”
Ta ôm lấy nàng, cười cười, “Phải, đúng là nên thích.”
Ngữ Ninh vất vả đỡ ta, lẩm bẩm: “Điên rồi à, trước giờ không đụng một giọt rượu, từ khi hắn đến, huynh là ngày nào cũng uống.”
Đêm nay, vì hơi men lên đầu, ta sớm sớm chìm vào giấc ngủ.
Sáng ra, như thường lệ đến diễn võ trường luyện tập.
Trên đường đi, không ít người nhìn ta với ánh mắt kỳ quái.
Ngữ Ninh đi nghe ngóng một hồi, trở về thì giận đến đỏ cả mặt, “Ca, bọn họ đang nói xấu huynh!”
Ta nhìn thẳng phía trước, cầm chặt trường thương, “Được.”
“Được?”
“Mồm là của bọn họ, ta không quản được.”
Không cần nghe cũng đoán ra, chẳng qua là ta với Tấn Dĩ An mập mờ không rõ ràng, làm mất mặt Bắc Quan.
“Vậy hai người rốt cuộc có chuyện gì?” Ngữ Ninh kéo tay áo ta, hạ giọng, “Huynh thực sự với hắn…”
“Ngữ Ninh.” Ta rất ít khi nghiêm túc nói chuyện với Ngữ Ninh, “Đời này nhà ta, chỉ còn mình ta, ta không thể gục ngã. Cho dù có chuyện gì…”
Nói được một nửa, ta thở dài, “Sắp đ.á.n.h trận rồi, tập trung tinh thần. Nếu ai ngứa da, không cần nể tình.”
Với uy vọng của ta trong quân, không đến mức bị lời đồn hư vô chèn ép đến không gượng dậy được.
Ngày tháng trôi nhanh đến cuối tháng Chạp.
Bên phía Tấn Dĩ An yên ắng, chiến cuộc càng ngày càng giằng co.
Ngươi tới ta lui đ.á.n.h nửa tháng, chủ tướng hai bên giao chiến không dưới mười lần, lần nào cũng đổ máu.
Hôm đó ta cưỡi ngựa về phủ, đụng phải Tấn Dĩ An đang chuẩn bị xuất môn.
Hắn liếc qua bả vai ta bị nhuộm đỏ m.á.u tươi, mấp máy môi, cuối cùng cũng không nói gì, dời tầm mắt, bước nhanh rời đi.
Lão bộc trong phủ vội ra dắt ngựa, ta vừa xuống ngựa, lau mồ hôi lạnh, “Chuẩn bị nước nóng, việc này đừng nói cho Nhị tiểu thư và phụ thân.”
Vết thương vẫn chưa lành hẳn, hôm nay bị tướng lĩnh bên địch đ.â.m một kích, lập tức nứt ra. Giờ đây chỉ cần cử động chút thôi cũng đau thấu xương.
Để phòng người trong quân doanh nhìn thấy, ta mới cưỡi ngựa về phủ lúc đêm khuya, xui xẻo lại bị Tấn Dĩ An bắt gặp.
Ta quay lưng về phía cửa sổ, ngồi cạnh bếp than, cởi áo ngoài.
Máu sớm đã khô, dính chặt vào thịt, chỉ có thể c.ắ.n răng xé ra.
Ta xé được vài tấc, liền gục đầu lên gối, thở hổn hển, chịu đựng cơn đau nhức nhối.
Đột nhiên, phòng bị ai đó đẩy cửa vào, ta còn chưa kịp kéo áo lên, Tấn Dĩ An đã mang theo cơn gió lạnh xông vào.
“Ngươi…”
Tấn Dĩ An sắc mặt âm trầm, bàn tay lớn nắm chặt cánh tay đang kéo áo của ta.
Ta không giằng ra được, chỉ đành đỏ bừng tai, như chịu hình phạt, bị ép phơi bày tất cả vết thương trước mặt hắn.
“Đừng nhìn.”
Ta đau đến giọng khàn đặc, mắt cũng đỏ lên.
Tấn Dĩ An chẳng những không nghe, ngược lại còn trói hai tay ta ra sau, bận rộn làm gì đó, cuối cùng ngồi ở phía sau nghiêng nghiêng của ta, giọng lạnh lùng: “Cắn răng chịu đựng.”
Nói xong, hắn không biết bôi cái gì lên vết thương và chỗ áo dính máu, hương t.h.u.ố.c lạnh ngắt làm ta thư giãn đôi chút, sau đó, áo bị hắn từ từ gỡ xuống, lộ ra vết thương kinh hoàng.
“Giữa nữ nhân và nam nhân, vốn dĩ có khác biệt.” Giọng Tấn Dĩ An lạnh lùng, “Ta không muốn thấy nàng tiếp tục như vậy.”
Ta cảm nhận được đầu ngón tay hắn thấm thuốc, bôi lên vết thương của ta, nhẹ nhàng cẩn thận, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào mềm mại.
“Bắc Quan phải là của Ôn gia. Nếu ta từ bỏ, những người đó sẽ đạp chúng ta xuống vực sâu.”
“Đó là lý do nàng chọn hắn?”
Tấn Dĩ An vẫn không dừng tay.
“Hắn?”
“Người nàng thích, nam nhân có thể giúp nàng lập công danh.”