Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phò Mã Của Ta Rất Hiền Huệ
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:37:06 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nhỏ ta bỏ côn trùng vào chén trà của huynh ấy, còn bị huynh ấy túm lại đánh cho mấy lần!

 

Ta nhai thịt, chờ mong xem kịch hay.

 

04.

 

Tám cỗ quan tài, đặt trong sân, còn ngay ngắn chỉnh tề hơn cả đám nam tử tuấn mỹ sáng nay.

 

Ta sợ hãi lùi lại ba bước.

 

Lận Tử Thanh cười tủm tỉm đứng bên cạnh phe phẩy quạt.

 

“Điện hạ, mau mời bảy vị công tử ra đây, thử giường mới và y phục mới.”

 

Giường mới: Quan tài.

 

Y phục mới: Áo liệm, được đặt trên nắp quan tài.

 

Hèn gì phải chọn phòng rộng rãi, chật quá thì không bày biện được.

 

Sáu nam tử ngoài nam tử gan lớn kia vừa lúc đi ra, nhìn thấy cảnh tượng này, bịch bịch quỳ rạp xuống đất.

 

Ta cảm thấy sáu người này thật sự vô tội, ta nên che chở cho bọn họ một chút.

 

Thế nhưng ta đột nhiên phát hiện…

 

Hình như bản thân ta khó bảo toàn rồi.

 

Bảy nam tử tuấn mỹ.

 

Tám cỗ quan tài.

 

Ta bắt đầu run rẩy: “Cỗ còn lại… là dành cho ai?”

 

Lận Tử Thanh dùng quạt gõ gõ vào cỗ quan tài bên cạnh mình.

 

Ta lúc này mới phát hiện cỗ này lớn hơn những cỗ khác, chắc là… dành cho hai người.

 

Huynh ấy mỉm cười bước lên, ôm lấy cổ ta, kéo ta đến bên cạnh cỗ quan tài đôi.

 

Ta sợ hãi co rúm trong lòng huynh ấy không chịu đến gần nó.

 

“Đã là phu thê, nên ‘sống cùng chăn gối, c.h.ế.t cùng huyệt mộ’.” Huynh ấy ghé sát tai ta nói nhỏ, “Ta chỉ là muốn chuẩn bị trước, nếu Tố Nhi khi còn sống đã ‘cùng chăn gối’ với người khác, vậy thì ít nhất ta cũng phải giành được một chỗ ‘cùng huyệt mộ’.”

 

Ta ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt ẩn chứa vẻ điên cuồng của huynh ấy.

 

“Phò mã, huynh có thể nào biết xấu hổ một chút hay không?” Ta nói, “Rõ ràng là huynh vô số lần cự tuyệt ta, bây giờ lại nói ta là kẻ phụ tình?”

 

Huynh ấy sững sờ, vẻ phẫn nộ và nghi hoặc lần lượt hiện lên trên mặt.

 

Cuối cùng huynh ấy nghiến răng nghiến lợi: “Nàng rất gấp gáp sao?”

 

Ta thản nhiên nói: “Phải!”

 

Thế là huynh ấy bế thốc ta lên, sải bước đi về phòng ngủ, ném ta lên giường rồi đè xuống.

 

Ta có giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được, không khỏi…

 

Tâm hoa nổi giận!

 

Huynh ấy nóng lòng rồi, huynh ấy nóng lòng rồi, rốt cuộc huynh ấy cũng nóng lòng rồi!

 

“Buông ta ra, ta không dám làm ô uế Phò mã cao quý đâu!”

 

Ta ra sức duy trì vẻ phẫn nộ giả tạo.

 

Huynh ấy không nói gì, cúi đầu xuống bắt đầu hôn ta loạn xạ.

 

Ta rất nhanh đã không thể tự chủ được nữa, thì thào gọi huynh ấy: “A Thanh… A Thanh…”

 

Huynh ấy cũng thở dốc, nhưng vẫn còn thời gian hỏi ta: “A Thanh là ai?”

 

Tim ta như lỡ mất một nhịp.

 

“A… A Thanh là…”

 

“Hửm?”

 

“Dung… Dung Thanh.”

 

Một tiếng cười khẽ.

 

Huynh ấy đột nhiên buông ta ra, đứng dậy: “Mệt mỏi thì nghỉ ngơi sớm đi. Đừng đến những nơi không nên đến.”

 

Ta nằm trên giường, ngây ngốc nhìn bóng lưng huynh ấy biến mất ở cửa.

 

Thì ra là vậy.

 

Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao huynh ấy không chịu viên phòng với ta.

 

05.

 

Phò mã của ta, vốn là Dung Thanh.

 

Mà không phải Lận Tử Thanh.

 

Sau khi ta cập kê không lâu, Lận thừa tướng bị vạch trần bảy tội lớn.

 

Phụ hoàng ra lệnh xử trảm ông ta và các con trai vào mùa thu, những nam đinh còn lại bị đày đến nơi cực Bắc.

 

Nhưng ta biết, Lận Tử Thanh vô tội.

 

Bên cạnh Lận thừa tướng không thiếu con trai có thể gánh vác việc nhà, nên ông ta vẫn luôn nuông chiều đứa con trai út này, chỉ mong huynh ấy tránh xa thị phi, an phận làm một công tử bột.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8