Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phong ấn tâm tư
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:38:10 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực ra lúc đầu tôi chỉ có cảm tình mơ hồ với Giang Diệm mà thôi.

 

Cũng giống như mọi cô gái bình thường, tôi sẽ luôn để ý đến anh chàng đẹp trai, chơi giỏi bóng rổ.

 

Điều thực sự khiến mối tình bí mật này tồn tại mãi mãi là sau trận đấu bóng rổ vào năm thứ nhất trung học, tôi đã tranh cãi với người ta trên bức tường tỏ tình.

 

Người kia là kẻ bắt nạt học đường ở lớp cuối cấp. Anh ta dọa đánh tôi và dồn tôi vào chân tường cùng em trai anh ta sau giờ học.

 

Cuối cùng, Giang Diệm đã cùng tôi đánh nhau rồi cùng nhau bị thương.

 

Vào tuần thứ hai, lớp trưởng gọi chúng tôi đến và giận dữ hỏi Giang Diệm tại sao anh ấy lại gây gổ với những người đó.

 

Anh mỉm cười nói: “Bọn họ tới đây để gây rắc rối. Tôi không thể trơ mắt nhìn anh em tốt của mình bị đánh được.”

 

Có lẽ vì Giang Diệm đứng đầu lớp nên cuối cùng cả hai chúng tôi đều không bị phạt.

 

Những ngày tiếp theo, tôi luôn mơ về Giang Diệm. 

 

Trong giấc mơ, anh ấy mặc bộ đồng phục màu xanh trắng khó coi của trường. Anh ấy chạm vào môi mình, mỉm cười hỏi tôi: “Em có muốn hôn không?”

 

Bởi vì trong giấc mơ, tôi không dè dặt chút nào nên ngày đó tôi luôn tránh mặt Giang Diệm khi gặp anh ấy ở trường.

 

Đến nỗi anh phải tìm cơ hội chặn tôi trên đường đến căng tin sau giờ học, nheo mắt hỏi:

 

“Tôi vừa mới đánh nhau vì cậu xong mà cậu không thèm để ý tới tôi nữa luôn à. Trả ơn như vậy đó hả?”

 

Đó cũng là lúc cao điểm của mùa hè, vào tháng sáu và trời cực kỳ nóng.

 

Anh cởi chiếc áo khoác đồng phục học sinh, để lộ xương quai xanh lấm tấm một lớp mồ hôi.

 

Tôi tránh ánh mắt trực tiếp của anh ấy, mơ hồ nói: “Không, không, tôi đang bận học.”

 

Sau đó Giang Diệm thô bạo kéo tay tôi:

 

“Kỳ thi hàng tháng đã kết thúc rồi. Chúng ta cùng nhau ăn tối, ăn xong thì đi chơi bóng có được không?”

 

Qua lớp vải mỏng, đầu ngón tay anh chạm vào cánh tay tôi, lan tỏa một cảm giác ấm áp.

 

Khi đó tôi chẳng mộng tưởng được gì nhiều.

 

Tôi nghiêng người về phía trước, nhìn anh chằm chằm:

 

“Nói cho em biết, lúc đó anh có ý định gì với em không?”

 

Anh ấy thực sự đã mỉm cười: “Ừm hứm.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8