Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phong Vũ Lan
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:01:02 | Lượt xem: 3

14

mím chặt môi, gì. 

Mẹ ném bảng điểm xuống lầu, tự nhốt gác xép quán ăn, bài tập điên cuồng,

hề lơ là, cố gắng. 

lẽ tài năng, giỏi học. 

Trời tối dần, dọn xong bàn cuối cùng. 

tiếng bước lên cầu thang, tiếng khóa mở, phòng.

Nghe : “Mẹ món thịt kho con thích, ăn cơm .” 

Mẹ gắp nhiều thịt bát , nhỏ: “Chiều nay gọi điện cho cô chủ nhiệm. Cô con chăm chỉ ở trường, thể chỉ là thích nghi. Nhược Nam, từ nhỏ con nghĩ nhiều, suy nghĩ vẩn vơ. Học kỳ đầu trung học mới bắt đầu, còn nhiều thời gian. Mẹ nhiều , gặp chuyện đừng sợ, chỉ cần còn sống, gì là vấn đề lớn. Con xem quán bây giờ kinh doanh thế nào, còn báo tin vui cho con, bến xe cũng sẽ chuyển đến đây. Cuộc sống của chúng sẽ càng ngày càng . Con đừng áp lực, học hành chăm chỉ là . Mẹ tin con, chắc chắn con sẽ theo kịp.”

Sau cuộc chuyện , cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. 

Theo thời gian, dần dần gần gũi với các bạn. 

Khi đó, học sinh trung học chủ yếu vẫn là học tập, dù đôi lúc xích mích nhưng bắt nạt vẫn khá hiếm.

Rất nhanh nửa năm trôi qua, thi cuối kỳ lớp mười, xếp hạng 107. 

Không là thành tích xuất sắc. 

, chỉ cần tiến bộ, là hy vọng. 

Để đẩy nhanh tiến độ, công trường việc hết công suất. 

Công trường nhà ăn nhưng món ăn ngon. 

Các công nhân đôi khi ăn ngon hơn, họ đến quán của

Mẹ nấu nướng chất lượng, giá cả chăng, hương vị quê nhà. 

Mẹ là đầu bếp, bác giúp đỡ, từ trưa đến tối muộn đều bận rộn. 

Mẹ bận rộn thời gian về quê. 

Việc nhà đều do bác gái giúp. 

Mẹ ngày nào cũng ở bếp. 

Tay trở nên thô ráp. 

vì ít gặp nắng, da trắng hơn nhiều.

***

Đó là cuối tuần. 

Tối học đến 12 giờ, hiếm khi ngủ muộn. 

Hơn 9 giờ xuống lầu, đang chuẩn nguyên liệu trong bếp. 

Bố từ lúc nào đến, bên cạnh : “Cắt nhiều ớt thế, nấu bao nhiêu món mới hết?” 

“Đủ.” 

“Thịt bỏ thùng rác?” 

“Quên bỏ tủ lạnh, hỏng.” 

“Cho nhiều gia vị xào lên, mấy công nhân cũng nhận .” 

Mẹ dừng tay, nén giận: “Lưu Thịnh, việc thì .”

Bố lúng túng: “Yến, em thể cho mượn ít tiền ?”

15

Góa phụ Lưu bầu. 

Tính ngày, chắc tháng thai. 

Lần đến hai tháng dấu hiệu sinh non. 

Phải viện dưỡng thai, tốn tiền. 

Bố vội : “Mẹ cháu trai, hai giữ , giữ bằng giá. Anh cũng ngoài bốn mươi , cùng tuổi ở làng cháu. Dù đứa bé cũng sinh.”

Thời đại ngừng đổi. Trước đây nghề chần bông là một kỹ năng. 

nay chăn bông sẵn , tiện lợi và rẻ, nghề của bố như nghề đan rổ, sửa nồi, dần dần thời đại bỏ qua. 

Còn bố dậm chân tại chỗ, học hỏi và tiến bộ. 

Không như , luôn theo kịp thời đại, dám thử thách, tìm kiếm đổi mới.

Mẹ tức : “Bác sĩ nên mang thai nữa, cho sức khỏe, thấy ?” 

“Bà cũng phản đối, hơn nữa cháu trai…” 

Mẹ ngắt lời, nghiêm giọng: “Lưu Thịnh, bốn mươi , mười bốn! Mẹ, , còn cai sữa ?” 

Mẹ khinh thường và thất vọng: “Dù bà mang thai hại cho sức khỏe, cũng quan tâm chỉ để con trai?”

Bố hiểu: “Em lúc nào cũng đối đầu với bà ? Em còn lo cho sức khỏe bà ?” 

“Đó là hai chuyện khác , cũng hiểu.” 

Mẹ cầm d.a.o băm xương: “ tiền cho mượn, cũng khuyên đừng lấy mạng vợ mạo hiểm.” 

Bố còn định cầu xin, mặt lạnh giơ dao: “ tiền, bận.” 

Bố lặng lẽ khỏi bếp. 

Khách đến đông. 

Mẹ xào nấu, giúp đỡ phục vụ khách. 

Mẹ bận rộn giữa bếp và phòng khách, tiếng tự tin của vang vọng trong quán nhỏ.

Quán bật đèn sáng, ánh sáng rực rỡ, chiếu lên khuôn mặt , răng trắng, nụ tươi tắn. 

Bố đờ đẫn ở bàn ngoài cửa, ngây ngẩn cảnh

Khách ngày càng đông, bác chợ cũng trở về. 

Mẹ đến mặt bố. 

Ông dậy, lẩm bẩm: “Yến, giá mà chúng ly hôn.”

Mẹ nhạt: “Nếu gọi món, thì đừng chiếm chỗ, thấy khách đang đợi ?” 

và bác đuổi lên lầu bài tập, từ cửa sổ nhỏ gác thấy bố rời

Ông vai rũ xuống, bước ngoái đầu

Biểu cảm đầy tiếc nuối và hối hận. 

rõ ràng ông để tâm lời

Ông vẫn mượn tiền ở chỗ khác để giữ thai cho góa phụ Lưu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8