Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phong Vũ Lan
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:01:00 | Lượt xem: 3

nhớ. 

Khi đưa thành phố học thêm, từng đến nhà bà. 

Mẹ đưa đậu hũ lên tầng sáu, tiện giúp bà chuẩn bữa trưa. 

Trong lúc chuyện, thường giúp bà Tống.

Bà Tống hỏi về việc học của và kế hoạch của

Mẹ mang vẻ mặt lo âu: “Dạo kinh doanh bằng , nhưng con cái ham học, bán nhà cũng cho học. bán đậu hũ kế lâu dài, mở quán.” 

“Chị định mở ở ?” 

“Chưa chọn. là phụ nữ nuôi con, thì quyết định cẩn thận.”

Thời gian đó, lâu chọn cửa hàng ở Cao Lĩnh. 

Mẹ giải thích. “Bác sĩ Tống khi về hưu là giám đốc bệnh viện huyện. Bà ly hôn từ lâu, một nuôi con gái, giờ con ở nước ngoài. Trước khi đưa đậu hũ cho bà, nhà bàn tán sẽ xây bệnh viện mới, chỉ .”

Thì

Bác gái lắc đầu: “Là cô bụng và cẩn thận, đổi , cơ hội mắt cũng nắm .” 

Ăn no uống đủ, bên ngoài đột nhiên xôn xao. 

Giọng bà nội xé tan đêm yên tĩnh: “Cháu ơi. Cháu yêu quý của bà, cháu thể chuyện !”

13

Góa phụ Triệu đau bụng máu. 

đưa khẩn cấp đến trạm y tế thị trấn, nhưng đứa bé trong bụng giữ

Đó là một thai nam thành hình. 

Nghe bà nội khắp nơi cầu thần bái Phật, tìm thuốc thai nam cho góa phụ Triệu uống. 

Trước đây bà luôn từ chối, nhưng tối nay lẽ do tin của con và thái độ của bố kích thích bà

Cuối cùng bà uống thuốc. 

Kết quả là sinh non.

Tệ hơn nữa, do hai sinh non liên tiếp ảnh hưởng sức khỏe, thêm đó góa phụ Triệu cũng gần bốn mươi, bác sĩ rằng mang thai, đứa trẻ cũng khó giữ

Vì sức khỏe, nhất nên sinh nữa.

Góa phụ Triệu tức giận, đánh bà nội một trận. 

Bà nội đánh què chân, mặt đầy vết thương. 

trách , trách thầy thuốc, mà chạy đến cửa nhà mắng chửi. 

“Chính là Nhược Nam, đứa chổi, nó thi đỗ Chí Viễn, cướp vận may của cháu trai , chính nó hại c.h.ế.t cháu .”

tức đến phát điên, đáp ngay: “Là thuốc của bà hại, đừng đổ vạ cho . Chính tay bà g.i.ế.c cháu !”

Bà nội đất gào : “Cháu ơi, cháu ơi, các , đồ chổi hại c.h.ế.t cháu …”

định tranh cãi, kéo : “Đừng nữa. Trên đời những như , họ bao giờ thừa nhận sai lầm của , luôn đổ cho khác. Con một vạn , họ cũng đổi. Thay vì thế, hãy học thêm vài từ vựng.”

Nực , trong làng vẫn đồng ý với quan điểm đó. 

Họ cũng cho rằng cướp vận mệnh của đứa trẻ đời

Mẹ đúng. 

nên sách nhiều hơn, học từ vựng nhiều hơn. 

Học tập chăm chỉ hơn. 

Chỉ bước ngoài, mới thể thoát khỏi sự ngu dốt và định kiến đáng sợ .

Mẹ và bác xong vụ mùa, dẫn thành phố. 

Họ bắt đầu kinh doanh, còn lặng lẽ bắt đầu cuộc sống học sinh trung học. 

Chi phí ở Chí Viễn đắt, nên tập trung nhiều học sinh nhà giàu trong huyện. 

mất một thời gian để thích nghi với sự chênh lệch

Họ mặc đồ Nike, Adidas, ít cũng là Li Ning. 

Còn , giày ba đôi một trăm từ chợ đầu mối. 

Mặc áo phông năm, mười đồng mua ở chợ.

Không chỉ giàu, họ phần lớn còn thông minh. 

Sau một bài , về “đánh bại từ cấp độ cao hơn”. 

Có một câu trả lời nhiều ủng hộ: “Bạn là đầu tông môn, một đời tu luyện, cuối cùng phát hiện chỉ là một trong mười vạn thiên binh thiên tướng.” Đó chính là đánh bại từ cấp độ cao hơn.

Lúc đó cảm giác đó.

Từ đầu thành cuối. 

thấy nhỏ bé. 

Ánh hào quang đầu lớp suốt những năm qua biến mất, ở đây bình thường như món trứng xào cà trong căng tin. 

Sự chênh lệch lớn và cảm giác bất lực, cộng thêm kỳ thi đầu , xếp thứ ba trăm trong lớp, gần như đánh gục

Bảng điểm nhàu nát trong tay, hổ đưa cho .

Mẹ đập bàn, mắng xối xả: “Con cái gì thế? Mẹ vất vả nuôi con, con thi như thế ? Con nghĩ gì trong đầu, xếp thứ ba trăm mà đại học ? Nghỉ hè bảo con học chương trình lớp 10, con học ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8