Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng Âm Về Tổ
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:38:45 | Lượt xem: 4

Người vốn luôn đạt điểm xuất sắc như em họ tôi, lại đột nhiên phát điên ngay trước thềm kỳ thi tuyển sinh đại học.

Ngày hôm sau, người nhà họ Điêu, phú hộ giàu nhất trong thôn tự dưng cho kiệu tám người khiêng đến rước em ấy về nhà.

Người trong thôn đều bàn tán xôn xao, nhà họ Điêu có m.á.u mặt như vậy, mà giờ chịu cưới một cô con dâu bị điên vào nhà sao? Mắc cười thật đấy!

Vài ngày sau, anh chồng học dở thành tích bết bát của em họ tôi thi đậu đại học.

Đêm hôm đó, em họ tôi qua đời.

Ngày 15 tháng 7, khi đi thăm mộ, tôi chợt thấy em ấy xuất hiện trên mâm cúng trong mộ tổ tiên của nhà tôi.

Em ấy mở miệng nuốt trọng nguyên cái thỏi vàng lớn.

Em ấy đã quay lại rồi.

1.

Ngày đầu tháng mười hai âm lịch, có người bỗng nhiên thấy khói bốc ra từ mộ tổ tiên của nhà tôi.

Đầu tiên, một ngôi mộ phình ra phía ngoài.

Sau đó, toàn bộ ngôi mộ khác đều phình lên.

Cỏ dại cũng bắt đầu mọc lên trên mộ.

Nhìn từ xa, sườn đồi đều dày đặc khói xanh nghi ngút, giống như mấy cái bánh bao bột màu xanh nóng hổi trong cái lồng hấp vậy.

Trước giờ chỉ mới nghe loáng thoáng chuyện có khói bốc lên từ mộ tổ tiên, chứ chưa ai nhìn thấy bao giờ.

Thế nên chuyện này đặc biệt thu hút dân làng và mấy người từ nơi khác kéo đến xem.

Thậm chí còn có người nghe thấy âm thanh phát ra từ trong mộ.

Tiếng chiêng, tiếng trống, xen lẫn với tiếng cười.

Âm thanh lúc xa lúc gần, cực kỳ quỷ dị.

Khiến người ta rợn cả tóc gay.

Ông già trong làng nói: Mấy đứa nhỏ chúng mày thì biết cái gì? Đây là tiếng cười hạnh phúc của tổ tiên đấy.

Đám khói xanh cứ thế bao phủ dày đặc suốt một ngày một đêm, rồi mới tan.

Lúc ấy, trong thôn nổi lên tin đồn, nhà họ Kim sắp xảy ra chuyện lớn rồi.

Ba ngày sau, tôi nhận được thông báo trúng tuyển đại học.

Đó là năm 1978.

Tôi trở thành sinh viên đầu tiên trúng tuyển sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học được tổ chức lại.

2.

Vào mùa thu năm 1977, đài phát thanh đột nhiên thông báo một tin chấn động:

Kỳ thi tuyển sinh đại học vốn đã bị đình chỉ suốt mấy năm qua sẽ được mở lại vào năm nay, và sẽ tổ chức vào tháng 12 cùng năm.

Mẹ tôi nghe vậy, liền sốt sắng kêu tôi đăng ký tham gia.

Bố tôi nhất quyết không đồng ý, ông ấy lo không giữ được điểm công.

Mẹ tôi bực mình nói:

“Bây giờ là lúc nào rồi, mà còn lo cái điểm công ít ỏi của ông hả?”

Trước khi giải phóng, bố tôi lên thành phố làm nghề bốc vác, ông ấy vốn định đổi đời, nên hấp tấp, gia nhập lực lượng quân sự của Trung Quốc Quốc dân Đảng vào năm 48.

Vì quyết định thiếu suy nghĩ này đã khiến ông ấy mất đi tiếng nói trong gia đình, từ đó dù ông ấy có nêu ra ý kiến gì cũng chẳng có ai thèm nghe.

Mẹ tôi lại nói, hiện giờ tình hình đã thay đổi rồi, sau này cần phải xây dựng đất nước, cũng chính là lúc cần sinh viên đại học.

Đậu đại học, sau khi tốt nghiệp thì vào làm trong nhà máy, trường học hoặc cơ quan chính phủ, đến lúc đó sống trong thành phố mới có tương lai được.

Đây chính là cơ hội đổi đời của nông dân chúng tôi.

Cuối cùng bố tôi cũng miễn cưỡng đồng ý.

Sau khi đăng ký, tôi tìm khắp nơi cũng không tìm ra tài liệu ôn tập.

Năm đó, kỳ thi tuyển sinh đại học tổ chức khá gấp, chỉ cách thời điểm công bố tin tức vỏn vẹn hai tháng, hơn năm triệu người thí sinh trên khắp cả nước lũ lượt xếp hàng chờ trước cửa tiệm sách cũng không mua được đề ôn tập.

Mẹ tôi hỏi thăm khắp nơi, rồi cuối cùng quyết định bắt xe đưa tôi đến nhà một người họ hàng xa trong thành phố, tặng cho nhà họ hai bao gạo nếp, sau đó suốt cả đêm hì hục chép một bộ “sổ tay tự học Toán, Lý, Hóa”.

Sau khi về đến nhà, tôi lại chép thêm tám bộ nữa, đem tặng cho mấy thí sinh ở nhà khác.

Đến lúc có kết quả, tôi là đứa duy nhất thi đỗ, còn xếp đầu khoa tự nhiên trong toàn huyện.

Tên tôi được đề cử lên huyện.

Dân làng ca ngợi tôi rất tốt, mọi người đều nói: tôi sẽ ghi tên mình vào lịch sử, là con phượng hoàng vàng bay ra khỏi núi.

Nghe tin mừng, nhiều người trong nhà kéo đến tặng tôi thật nhiều đồ ăn ngon, quần áo đẹp.

Lúc đó bố tôi mới giật mình phản ứng lại, liên tục khen mẹ tôi sáng suốt.

Mẹ tôi cũng than thở:

“Đời người mà, chỉ một suy nghĩ thôi cũng có thể tạo nên sự khác biệt to lớn.”

Bố tôi lại nói:

“Khói bốc lên từ ngôi mộ của tổ tiên, chắc hẳn là ứng nghiệm cho chuyện nhà chúng ta!”

Gia đình chúng tôi liền đến bái lạy mộ tổ tiên.

Chân thành cảm ơn ông bà trên đã phù hộ.

Nhưng sau này mới biết, sự việc không hề đơn giản như tôi đã nghĩ.

Bạn sẽ không bao giờ có thể tưởng tượng được, con người vì đổi đời mà có thể làm ra được chuyện gì đâu.

3.

Năm 1978, vào kỳ nghỉ hè năm thứ nhất, tôi từ ngoại thành về thăm nhà.

Để tiết kiệm tiền, tôi không ở lại thị trấn, mà đi bộ một mạch về làng.

Lúc gần đến cổng làng, thì sắp nửa đêm rồi.

Sương mù trở nên dày hơn, trời bắt đầu đổ mưa nhẹ.

Hồi đó không tiện nghi được như bây giờ, không có đèn đường, đường lại trơn trượt, tôi không mang theo đèn pin, chỉ cầm mỗi cái ô, cố gắng dựa vào trực giác mà mò đường.

Từ xa tôi đã nhìn thấy cây hòe khổng lồ ở ngay cổng làng.

Khi đến gần cây hòe, còn có mấy thứ màu trắng rơi xuống, nhìn trông giống tuyết.

Tôi đưa tay ra hứng thì mới phát hiện đó là tiền giấy.

Tôi thầm chửi mấy tiếng xui xẻo, rồi vội vàng ném đi.

Chính lúc ấy, tôi nghe thấy một âm thanh nhẹ nhàng phát ra từ phía trước.

Đa đa đa đa…

Một khối màu trắng chạy về phía tôi.

Sau khi đến gần hơn, tôi mới thấy rõ là một con gà trống màu trắng như tuyết.

Nhưng con gà trống không có đầu.

Lúc người dân g.i.ế.c gà thi thoảng ra tay nhanh quá, nên mấy con gà không đầu chạy lung tung khắp sân cũng là chuyện thường, nhưng chạy được vài bước liền c.h.ế.t thôi.

Con gà này tuy không có đầu nhưng cổ vẫn thẳng tắp. Máu gà từ từ nhiễu xuống, tạo thành một đường m.á.u ở phía sau.

Con gà không đầu chạy đến chỗ tôi, nhưng hình như nó phát giác ra có vật cản trước mặt, nên dừng lại đôi chút, rồi vòng qua tôi chạy tiếp.

Ngay lúc tôi còn đang cảm thấy khó hiểu, thì bỗng thấy một vật dài dài xuất hiện trong màn sương, nhìn nó y hệt như một con sứa to màu trắng.

Theo sau nó là hai nhóm người kỳ lạ.

Cờ gọi hồn được treo lên cao bay phất phới. Dù đã là nửa đêm nhưng giấy trắng mực đen rõ ràng, nhìn kỹ vẫn có thể đọc được, phía trên viết: Tây Thiên Đại Lộ.

Dưới cây cờ gọi hồn, có người tay cầm một chiếc xe giấy, đang chậm rãi bước đi.

Những người phía sau dường như đang cầm kèn, chiêng và trống, nhìn bộ dạng hình như đang tấu bản nhạc nào đó, nhưng lại không hề phát ra tiếng động. 

Sau đó, tám người khiêng quan tài, cẩn thận bước từng bước về phía trước, đằng sau quan tài, có hai người khiêng một chiếc kiệu giấy nhỏ, run run đi theo.

Tôi tình cờ bắt gặp một đám tang.

4.

Tang lễ ở làng thường được tổ chức vào sáng sớm trước khi mặt trời mọc.

Những người đi đưa tang lúc nửa đêm, đều là người c.h.ế.t thảm.

Mà vừa hay bây giờ chính là nửa đêm.

Đám tang yên tĩnh, không có ai đốt pháo phía trước, cũng không có tiếng cồng chiêng, tiếng trống nào vang lên.

Trong màn sương mù dày đặc, mọi người cứ cúi đầu âm thầm đi qua.

Đầu cúi thấp, gần như chạm tới ngực.

Không thể nhìn rõ mặt mũi họ ra sao.

Tư thế đi đứng trông thật kỳ lạ.

Có những quy định bất thành văn khi đi trên đường lại gặp đám tang, vừa nhìn thấy, tuyệt đối không nhìn lại lần hai

Bạn và tôi không duyên không phận, cũng không phải người chung đường.

Tôi né sang một bên đường, che ô rồi nhanh chóng rời đi.

Khi lướt ngang qua đám tang, sống lưng tôi chợt cảm thấy ớn lạnh.

Dù bây giờ đang là đêm hè oi bức, nhưng tôi vẫn thấy lạnh.

Tôi cúi đầu, nín thở, cẩn thận đi về phía trước.

“Nè….”

Giọng nói của một người phụ nữ thì thầm vào tai tôi.

 m thanh nghe thật dễ chịu.

Đầu óc tôi chớp mắt trống rỗng, trước khi tôi kịp nghĩ gì, đã quay đầu lại nhìn.

—Xoạt! 

Đoàn đưa tang bỗng nhiên đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8