Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng Âm Về Tổ
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:39:05 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôi vội vàng nói:

“Đừng đừng, nhìn dáng vẻ kia của ông cố là biết mảnh đất này chính là nơi có phong thủy cực tốt, Hiểu Văn à, cậu nhất định sẽ có phước báu mà.”

Lại gào lên:

“Tổ tiên đều đang nhìn đó, mấy người làm như vậy mà được sao?”

Kim tam gia cầm con d.a.o uy h.i.ế.p tôi.

“Ông cố trẻ của mày nếu còn sống nhất định cũng đồng ý với cách làm này của bọn tao.”

Chú Hữu Khánh và Hiểu Văn bước vào quan tài, khiêng ông cố trẻ đang nằm thẳng đuột bên trong nhấc ra.

Sau khi đặt xuống mặt đất, hai kẻ này lại bắt đầu cởi tấm vải liệm trên người ông cố trẻ.

Ông cố trẻ khi mất rất nghèo, lúc chôn cất trên người cũng chẳng có thứ gì tử tế. Quần áo dùng để liệm đều được làm từ vải bố.

Nhưng lúc này chúng vẫn rất chắc chắn.

Chú Hữu Khánh và Hiểu Văn cũng lột sạch quần áo trên người ông cố.

Dưới ánh trăng chỉ thấy một t.h.i t.h.ể nhợt nhạt nằm thẳng đuột như một khúc củi khô.

Hiểu Văn cầm tấm vải liệm đi tới, đem áo choàng và quần dài mặc cho tôi, lại lấy ra một sợi xích sắt quấn lên người tôi mấy vòng, cuối cùng mới khóa lại.

Sợi xích sắt này vô cùng cổ quái, là dùng những chiếc đinh quan tài xoắn thành vòng rồi nối lại, cũng chẳng biết phải nói như thế nào.

Sau đó chú Hữu Khánh và Hiểu Văn nhấc tôi lên đặt vào trong quan tài.

Tay chân tôi chẳng thể động đậy gì nổi, chỉ biết vặn tới vặn lui.

Đành phó mặc cho bọn họ khiêng vào trong quan tài.

Kim tam gia ngẩng đầu nhìn trời.

Ánh trăng dần dần xuất hiện một khe nhỏ có màu đỏ nhàn nhạt.

Trên mặt chú Hữu Khánh và Hiểu Văn đều lộ ra nụ cười tham lam, nụ cười ấy khiến tôi sởn cả gai ốc.

Tôi lớn lên từ nhỏ cùng Hiểu Văn, bình thường chú Hữu Khánh và Kim tam gia đối với tôi cũng không tồi.

Nhưng thật không ngờ bọn họ lại trở nên xa lạ đến vậy.

Hiểu Văn nhìn ánh trăng trên bầu trời, miệng lẩm bẩm:

“Thiên Cẩu nuốt mặt trăng, Phượng âm trở về tổ, tính toán của ông nội thật chính xác!”

“Chi phượng hoàng này sắp nhảy vào nhà chúng ta rồi.”

Lại nhìn tôi nói:

“Nếu không phải nửa đêm nửa hôm mày chạy đến đây thì bọn tao cũng không bắt kịp thời gian. Triều Dương à, đừng oán trách gì cả, đây chính là số mệnh của mày!”

42.

Tôi hét vào mặt Hiểu Văn

“Hiểu Văn à, dù gì cậu cũng là kẻ có học, đây là nguyệt thực mà, chẳng có cái gì mà Thiên Cẩu nuốt mặt trăng hết, phải tin tưởng vào khoa học, phong kiến mê tín sẽ hại c.h.ế.t người đó!”

Hiểu Văn khinh thường nhìn tôi.

“Hôm nay tao sẽ giữ vững tinh thần chủ nghĩa khoa học, dùng chính mày để nghiệm chứng thử xem.”

Sau khi chú Hữu Khánh và Hiểu Văn khiêng tôi vào quan tài, họ lại nhấc ông cố trẻ người trần trùng trục lên, mặt đối mặt đặt lên người tôi.

Sau khi nắp quan tài được đóng lại, xung quanh tôi lập tức chìm vào bóng tối.

Trên quan tài vang lên tiếng bụp bụp bụp, là bọn họ đang đóng đinh.

Sau đó là tiếng đất được rải lên.

Một lúc sau, âm thanh duy nhất còn lại trong quan tài là tiếng hít thở của tôi.

Tôi càng thêm sợ hãi, liều mạng muốn vùng vẫy.

Vừa cử động được một chút, tôi đã cảm thấy mùi hôi thối xộc ra từ mũi ông cố trẻ khiến tôi gần như ngất đi.

Trong bóng tối dày đặc, không gian xung quanh dường như càng lúc càng mênh m.ô.n.g và trống rỗng.

Tôi đã rơi vào màn đêm vô tận.

Xung quanh trống rỗng, không có âm thanh nào vang vọng, như thể chẳng tồn tại ranh giới.

Dần dần có tiếng chít chít vang lên đâu đây.

Vô số những thứ có dáng vẻ giống như hồn ma thoắt ẩn thoắt hiện, từ khắp nơi bay tới bay lui.

Khi những hồn ma này chạm vào cơ thể, tôi có cảm giác chúng đang xuyên qua người tôi như thể chiếc bóng. Cơn lạnh thấu tim gan truyền đến, kèm theo đó là một trận choáng váng.

Lúc này tôi mới chợt nhận ra hôm nay là ngày rằm tháng bảy, ngày mà cánh cửa địa ngục đang rộng mở.

Tôi vùng vẫy một cách tuyệt vọng, ông cố trẻ phía trên tôi cũng theo đó mà xoay người lại, dường như mở mắt ra nhìn tôi.

Miệng nhe ra, để lộ vài chiếc răng vàng còn sót lại bên trong.

Những hồn ma càng lúc càng nhiều, bay tới bay lui xuyên qua cơ thể của tôi.

Chịu đựng từng cơn ớn lạnh và chóng mặt ập đến, đầu óc tôi dần trở nên điên cuồng và hỗn loạn, cảm giác như cơ thể bị thay thế và vặn vẹo bởi vô số bóng ma, vô số ký ức ùa vào trong đầu.

Thù hận, đói khát, phẫn nộ, ai oán.

Đủ loại cảm xúc đau đớn lần lượt tấn công tâm trí tôi.

“Aaaaaaaa…”

Tôi cảm thấy bản thân lơ lửng lên xuống thoát khỏi cơ thể hết lần này đến lần khác.

Mỗi một lần cảm giác đó xảy ra, tôi đều cảm thấy c.h.ế.t lặng, đầu óc trống rỗng.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù ngày mai bọn chúng có thả tôi ra, tôi chỉ e bản thân sẽ trở thành một kẻ ngốc.

Tôi dần dần cảm nhận được nỗi đau đớn mà Thu Ca phải gánh chịu.

Đúng lúc tôi đang rơi vào cơn hoảng loạn tột độ thì nghe thấy một tiếng hét chói tai.

Một con ma hung dữ mặc đồ đỏ lao tới đứng trước mặt tôi, ngăn chặn đám cô hồn dã quỷ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8