Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng Âm Về Tổ
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:39:08 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

45.

Một làn gió mát thổi qua.

Sườn đồi tối tăm dần dần được bao phủ bởi một tầng ánh trăng.

Thiên Cẩu nuốt mặt trăng đã kết thúc.

Tôi đặt năm tấm bài vị trước phần mộ tổ tiên của nhà họ Điêu và đốt chúng. Tiếng gỗ kêu lách tách trong ngọn lửa, còn có tiếng phụ nữ hét lên.

Tôi để cái m.ô.n.g trần, nhìn bài vị của những người phụ nữ này, lại nghĩ về cảnh đời bi thảm tang thương của bọn họ, trong lòng không khỏi cảm thấy bi thương.

Ngọn lửa l.i.ế.m ra mặt sau, bài vị bốc lên một làn khói trắng mù mịt.

Năm cô gái trẻ bước ra từ làn khói, mỉm cười cúi đầu chào Lý lão tứ rồi biến mất.

Chỉ còn lại Thu Ca.

Trong nháy mắt, Thu Ca đã trở lại dáng vẻ trước đây.

Vẫn là Thu Ca với nụ cười luôn nở trên môi cùng vẻ bướng bỉnh trên lông mày.

Tôi sợ đến nỗi muốn bỏ chạy:

Lý lão tứ nói:

“Chạy cái gì? Những thứ mà cậu thấy trước đây đều do nhà họ Điêu làm ra để hại cậu cả, đây mới thực là người thật.”

Tôi muốn chạy không phải vì sợ cô ấy mà vì sợ cô ấy nhìn thấy bộ dạng quái đản của tôi lúc này.

Chỉ đành ngồi xổm trên mặt đất, đối mặt với Thu Ca.

Thật sự không ngờ đến cuối cùng lại dùng cách này để chia tay với cô ấy.

Lý lão tứ cởi áo ra, đem buộc lên eo tôi.

Sau đó nói với Thu Ca:

“Có chuyện gì thì mau nói đi, giờ Tý sắp sửa qua rồi.”

Thu Ca mỉm cười, miệng mấp máy, nhưng lại chẳng có tiếng gì phát ra.

Lúc đó tôi mới nhớ ra lưỡi của cô ấy vẫn còn bị nhốt trong tấm bài vị của nhà họ Điêu.

Ngọn lửa lại vang lên vài tiếng nổ lách tách, cuối cùng cũng cháy hết, trong miệng Thu Ca cuối cùng cũng phát ra một âm thanh.

“Anh trai…”

Vừa nói xong nước mắt liền rơi xuống, chỉ biết khóc nức nở.

Lý lão tứ ở bên cạnh nhắc nhở:

“Có gì thì mau nói đi, Quỷ Môn Quan sắp sửa đóng rồi.”

Thu Ca mím môi, mỉm cười vẫy tay với tôi.

“Anh trai, em không thể đi cùng anh rồi, anh phải học hành chăm chỉ, mau đi đi!”

Cổ họng tôi cứng ngắc, chẳng biết phải nói gì.

Một trận gió thổi qua, chẳng thấy Thu Ca đâu nữa.

Tôi buồn bã nhìn bia mộ của Thu Ca.

“Một cô gái tốt như thế, vì sao phải quay về Quỷ Môn Quan chứ?”

Lý lão tứ nói:

“Việc gì cũng phải có quá trình, vừa mới từ quỷ đói thăng thành quỷ bình thường, đây đã coi như tiến bộ rồi. Đứa trẻ này khi còn sống thật đáng thương, c.h.ế.t đi rồi ta cũng không thể để cho con bé chịu khổ nữa. Số vàng mà nó đã nuốt ta đều để nó mang đi cả, kiếp sau không cần lo lắng chuyện cơm áo nữa.”

Tôi có chút khinh thường.

“Đừng chỉ nói mãi chuyện kiếp sau kiếp sau, lúc đó nào có ai nhớ được chuyện xảy ra ở kiếp trước. Đời này sướng hay khổ rốt cuộc có quan hệ gì đâu?”

Tôi đột nhiên cảm thấy chán ghét.

“Chuyện báo ứng nếu quả thật linh nghiệm thì nên xuất hiện ở kiếp này mới đúng.”

46.

Rằm tháng bảy âm trong thôn xảy ra hai sự kiện lớn:

Chuyện thứ nhất: Bếp luộc thủ lợn nhà họ Điêu đã bị nổ.

Chuyên thứ hai: Nhà của Điêu Lai Ngân bị ma quỷ lộng hành. Ông ta vừa đốt nhang và đốt tiền giấy, đột nhiên một cơn gió lạ thổi đến, thổi bay mớ tiền đang cháy.

Ngọn lửa dữ dội đến mức thiêu rụi khu nhà của Điêu gia ngay lập tức.

Cả nhà Điêu Lai Ngân đều bị thiêu c.h.ế.t bên trong, không một ai trốn thoát.

Chỉ có Điêu Lai Kim hãy còn sống.

Từ đó trở về sau, dù bọn họ có cố sức thế nào cũng không thể mở được cảnh cửa nhà họ Điêu. Có người giải thích là cửa bị thiêu nên đã biến dạng. Thế nhưng khe cửa ở nông thôn vốn rất lớn, không thể nào bị kẹt được.

Khi dân làng đến dọn dẹp hiện trường, mọi người tìm thấy rất nhiều tiền, nghi ngờ Điêu Lai Kim có dính líu đến chuyện tham nhũng nên đã bắt giữ ông ta vào tháng đó.

Sau đó nghe nói ông ta ở trong tù đã phát điên, được một thời gian thì chết.

Tôi dần dần hiểu được những lời Lý lão tứ đã nói, là thần cũng được, là ma cũng thế, tất cả vốn đều do suy nghĩ của con người mà sinh ra.

Rằm tháng bảy chưa qua được bao lâu.

Lý lão tứ lại nhờ người gửi tin, nói muốn giới thiệu cháu gái làm quen với tôi.

Tôi nói được, làm quen thì làm quen.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8