Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng hoàng niết bàn
Chương 24-25

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:39:54 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi giật mình, vội vàng muốn chạy, lại bị hai hình nhân giấy hai bên giữ chặt.

Mọi người xung quanh cũng hét lên:

“Chú rể đang vội vào động phòng kìa!”

Tôi nhìn lại tấm biển, chữ đã biến thành “Long Phượng Trình Tường”.

Chỉ là tôi đã cảm thấy xung quanh có điều gì đó không ổn, cố gắng vùng vẫy.

“Không được, không được! Tôi sắp đi học rồi, không thể kết hôn!”

Cô dâu lả lướt đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng nói:

“Không sao đâu, chúng ta đã hứa rồi…”

Nói rồi, cô dâu nắm lấy hai góc khăn voan đỏ.

Mười ngón tay của cô ấy đã mở ra, trên tay còn có vết mực, m.á.u nhỏ giọt xuống từ kẽ móng tay.

“… Cùng đi nhé…”

Khăn voan khảm nạm châu bảo tơ vàng được nhấc lên, tôi lần nữa nhìn thấy Thu Ca.

Nhưng hoàn toàn không giống với hình ảnh trong trí nhớ của tôi.

Sắc mặt cô ấy tái nhợt, tóc tai bù xù, mắt trợn to, nhe răng nói với tôi:

“Cùng đi nhé!”

Chưa kịp để tôi phản ứng, Thu Ca đã dùng khăn voan đỏ che lên đầu tôi.

Chỉ cảm thấy xung quanh tối sầm lại, tôi đã bị cô ấy ôm chặt, bên tai vang vọng tiếng cười the thé của Thu Ca.

“A ha ha ha ha cùng đi nhé… Đi thành phố! Học đại học!”

Khăn voan đỏ càng quấn càng chặt, tôi dần dần không thở nổi.

Đến khi gần như sắp ngất đi, tôi chợt giãy thật mạnh, bỗng nhiên thấy mình đang đứng trước bãi tha ma bên ngoài thôn.

Trong đám cỏ hoang mơ hồ thấy vài ngôi mộ, trên đó còn đặt vòng hoa giấy và hình nhân giấy đã rách nát. Sau cơn mưa, nó đã không còn nguyên vẹn nữa.

Chiếc khăn voan đỏ vừa nãy chỉ là một mảnh vải rách, bốc mùi hôi thối của xác chết.

Tôi ném mảnh vải rách đi, chạy thụt mạng về nhà.

Kinh hồn bạt vía nằm trên giường, vẫn thở hổn hển.

Tại sao lại như vậy?

Cứ có cảm giác từ khi về thôn luôn có gì không ổn, như bị thứ gì đó theo dõi, không thể hiểu nổi.

Tiểu Dũng quay lưng về phía tôi, đang ngủ ngon lành.

Cha mẹ tôi cũng đang ngủ.

Tôi nghĩ, ngày mai sẽ kể những chuyện này cho họ nghe mới được.

Cốc cốc cốc…

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên từ bên ngoài.

Ngày càng lớn hơn.

Tôi lấy hết can đảm, hỏi:

“Ai đó?”

Bên ngoài không trả lời.

Chỉ gõ cửa.

Cốc cốc cốc…

Âm thanh dần dần lớn hơn.

Không chỉ có tiếng gõ cửa, còn có thể cảm nhận được dường như càng ngày càng có nhiều thứ đang tụ tập trong sân.

Tôi hơi sợ hãi, bèn lay Tiểu Dũng.

Nhưng Tiểu Dũng không nhúc nhích.

Tôi sờ vào, toàn là lạnh, sợ hãi vội vàng thắp đèn dầu lên.

Trên giường, Tiểu Dũng, cha tôi, mẹ tôi.

Cả ba đều nằm thẳng đơ, mặc quần áo chỉnh tề.

Là áo liệm.

“Cha, mẹ, Tiểu Dũng!”

Tôi sợ hãi đến mức suýt khóc.

Cả ba người họ vẫn không nhúc nhích.

Tiếng gõ cửa bên ngoài càng mạnh hơn.

Cốc cốc cốc…

Cốc cốc cốc…

“Cùng đi nhé!”

“Cùng đi nhé!”

“Cùng đi nhé!”

Càng ngày càng nhiều bàn tay đập vào cửa, cửa sổ, tường ngoài.

Trên mái nhà cũng có thứ gì đó đang đập.

Cả ngôi nhà dường như rung lên.

Trên giường, cha, mẹ và Tiểu Dũng cũng bắt đầu rung lên.

Người họ co giật, bắt đầu phát ra tiếng lẩm bẩm, nhưng không còn là giọng nói của họ nữa.

“Cùng đi nhé!”

“Cùng đi nhé!”

“Cùng đi nhé!”

Không biết từ lúc nào đã có một sợi dây thừng lặng lẽ buông xuống từ xà nhà, trên dây thừng có một cái thòng lọng.

Tròn vo, dừng lại trước mắt tôi.

Qua sợi dây thừng, tôi lại nhìn thấy bữa tiệc mừng đỗ đại học hôm đó.

Người dân trong thôn lần lượt đến chúc rượu tôi, cha tôi uống say, khoe khoang với mọi người, nói rằng mộ tổ bốc khói xanh, đời đời có trạng nguyên.

Tiểu Dũng cúi đầu chỉ lo ăn, mẹ tôi cười tươi như hoa.

Hiểu Văn say rồi, Thu Ca cũng say, đều đến chúc rượu tôi.

Cả ba chúng tôi đều lấy ra giấy báo trúng tuyển đại học.

Hiểu Văn đỗ rồi, Thu Ca cũng thi đậu, mấy anh chị em khác cũng đỗ.

Đều đi thành phố học đại học.

Hiểu Văn và Thu Ca đeo ba lô, bảy tám người khác đi phía sau, cùng nhau ra khỏi thôn, ánh bình minh đỏ rực chiếu lên người chúng tôi.

Thu Ca quay đầu lại nhìn tôi, vẫy tay gọi tôi.

“Anh, cùng đi nhé.”

Nở nụ cười vô cùng ngọt ngào.

Tôi bước tới, đi cùng họ.

Cùng đi thôi.

Đi thành phố.

Sau khi tốt nghiệp, nhà nước sẽ phân công việc, đơn vị sẽ phân nhà, kết hôn, sinh con, sống như người thành phố.

Có chợ bán thức ăn, có cửa hàng bách hóa, có nhà sách Tân Hoa, có công viên, có rạp chiếu phim.

Muốn mua gì, muốn ăn gì, muốn chơi gì, đều có cả.

Mặc quần áo thời trang, làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, khi ốm có bảo hiểm y tế, về hưu có lương hưu.

Không cần dậy sớm thức khuya, không cần dãi nắng dầm mưa, không cần phải chạy vào thành phố mỗi lần khám bệnh.

Thật tốt biết bao.

Thật tốt biết bao.

Từng cơn sóng hạnh phúc choáng váng ập đến, tôi cảm thấy mình sắp ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng gà gáy.

Tôi mở mắt ra.

Phát hiện mình đang quỳ trước cửa từ đường.

Trừ dịp Tết và khi làm đám tang, thường ngày từ đường không mở cửa, chỉ dùng một sợi dây xích sắt để khóa lại.

Cổ tôi bây giờ đang bị kẹt trong sợi dây xích sắt khóa cửa.

Dây xích rất lạnh, làm cổ và cằm tôi rất đau, vì thiếu oxy mà cả người không có sức lực.

Tiếng gà gáy vang lên từng hồi.

Tôi vặn người, cổ thoát khỏi dây xích sắt, cả người bủn rủn ngồi trên mặt đất.

Hơi cử động một chút, chỗ nào cũng đau, hệt như bị một đám người đánh đập.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8