Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng hoàng niết bàn
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:40:03 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu trời không một gợn mây, một vầng trăng tròn treo trên trời, hơi đỏ.

Mặt đất rất sáng, con đường có thể nhìn thấy rõ ràng.

Tôi đạp xe về hướng mộ tổ tiên bên ngoài thôn.

Năm tấm bài vị nặng trĩu sau lưng, cùng với động tác đạp xe của tôi, nó lắc lư đập vào lưng tôi.

Con đường vắng tanh.

Đạp xe một lúc, từ xa có một người đạp xe về phía tôi, hóa ra là Thải Tú.

Sau khi đến gần, Thải Tú lấy từ trong túi ra một chuỗi tràng hạt đen bóng đưa cho tôi.

“Chuỗi hạt của chú Tư, tôi lấy trộm đấy, anh đeo đi.”

Trong lòng tôi hơi cảm động, vội vàng nói lời cảm ơn.

Thải Tú cười.

“Dùng xong nhớ trả lại cho tôi.”

Nói xong, cô ấy lại đạp xe đi.

Tôi đeo chuỗi hạt lên cổ và tiếp tục đạp xe về phía mộ tổ tiên.

Lại đạp xe một lúc.

Từ xa nhìn thấy có người rẽ vào, chắn ngang đường.

Sau khi đến gần mới thấy vậy mà lại là mẹ tôi.

“Con định làm gì?” Mẹ tôi hỏi tôi.

“Cứu người.”

“Cứu ai?”

“Thu Ca.”

“Thu Ca đã chết, con còn có thể cứu sống được à?”

Tôi biết bây giờ tôi không thể giải thích rõ ràng nên bèn nói:

“Thu Ca đã bị người nhà họ Điêu hãm hại, con sẽ siêu độ cho cô ấy.”

Mẹ tôi tức giận kéo tay tôi, muốn túm tôi xuống dưới.

“Uổng cho con còn là sinh viên đại học, người ta c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t thế nào ai mà biết?”

Nói xong định tiến lên giật ba lô của tôi.

“Nếu nhà họ Điêu người ta thực sự truy cứu, con sẽ bị coi là đột nhập nhà trộm cắp. Con cả nhà họ Điêu là huyện trưởng, không tha cho con đâu!”

Đang nói thì một nhóm người từ phía sau chạy tới ngăn tôi lại.

Điêu Lai Ngân chạy trước, năm người con trai phía sau cầm cuốc xẻng đuổi theo.

“Bắt Kim Triều Dương về huyện!”

Mẹ tôi bước tới, bắt đầu kéo ba lô của tôi.

“Mau trả lại bài vị đi, bây giờ vẫn còn kịp!”

Tôi đột nhiên sững sờ, nhìn mẹ tôi.

“Sao mẹ biết trong này là bài vị?”

Mẹ tôi sững sờ.

Nhìn xuống đất lần nữa, mẹ tôi hoàn toàn không có bóng.

Tôi bước tới đánh một cái, nhưng chỉ thấy trống không.

Bấy giờ mới phát hiện trước mặt không có ai, chỉ có một hình nhân giấy được kẹp vào ghi đông, vẫn đang lắc lư.

Nhìn lại lần nữa, những người nhà họ Điêu đang chạy tới vừa rồi cũng đã biến mất.

Đồ của nhà họ Điêu quả nhiên rất ma quái, không nên chần chừ nữa, tôi phải nhanh chóng đến mộ tổ.

Đi đường tắt đi.

Ở đây có một con đường tắt đến mộ tổ tiên.

Trong con đường tắt còn có một con đường tắt khác.

Sau đó là một con đường tắt khác.

Tôi càng đạp xe càng thấy mơ hồ.

Sao nhiều đường tắt thế nhỉ?

Mãi sau mới nhận ra, tất cả những việc mình vừa làm dường như đều là do một giọng nói trong lòng nhắc nhở.

Trong lúc mơ hồ, tôi đã đi nhầm đường, nhất thời không nhận ra phương hướng.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8