Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng hoàng niết bàn
Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:40:04 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tỉnh dậy, tay chân tôi đã bị trói bằng dây thừng, sau gáy đau nhói, còn cảm thấy buồn nôn.

Tôi đang ngồi cạnh mộ tổ tiên.

Một ngôi mộ phía trước đã bị đào bới, bên trong có một người đang xúc từng xẻng đất ra ngoài.

Trước ngôi mộ có người quay lưng về phía tôi đang đốt vàng mã.

Người này nghe thấy động tĩnh của tôi, quay đầu lại nhìn, ánh lửa chiếu vào mặt người đó, lập lòe.

Là ông ba Kim.

Tôi vội vàng gọi:

“Ông ba! Là cháu đây!”

Ông ba xách cuốc đi tới.

“Dám kêu một tiếng, một cuốc đập c.h.ế.t mày!”

Trong khu mộ dần dần hiện ra một tấm ván quan tài, Hiểu Văn và cha anh ấy là chú Hữu Khánh khiêng tấm ván quan tài từ trong hố đi ra.

Tôi vội vàng hỏi:

“Hiểu Văn, Hiểu Văn, anh làm gì vậy?”

Hiểu Văn ném tấm ván quan tài, ngồi xổm trước mặt tôi, lấy ngón tay chọc chọc vào đầu tôi.

“Triều Dương, luận học hành, luận đầu óc, luận đánh nhau, tôi kém hơn chú ở điểm nào?”

Tôi nhất thời sững sờ, không biết anh ấy có ý gì.

Hiểu Văn chỉ vào ngôi mộ của cụ cố phía trên.

“Đều nói mộ tổ nhà chúng ta được tu sửa tốt, trong địa mạch có nhánh Phượng Hoàng, sẽ cho ra một thúng một đấu quan chức, tại sao phúc khí này đều bị mình chú chiếm hết?”

Lúc này tôi mới hiểu ra, Hiểu Văn đang đào mộ của cụ cố mình, cụ cố này và cụ cố tôi là anh em ruột.

Lúc trước bốc khói là mộ của cụ tổ chúng tôi, phải lên trên một bậc nữa.

Ông ba Kim cũng nói:

“Triều Dương, đừng trách ông.”

Rồi lại nói với mộ tổ:

“Ngài đã không công bằng thì đừng trách chúng con tự ý làm chủ, lát nữa con sẽ sửa sang lại mộ cho người thật tốt.”

Ông ba Kim, chú Hữu Khánh, Hiểu Văn, ba thế hệ ông cháu lạnh lùng nhìn tôi. Ánh mắt này khiến tận đáy lòng toát ra một luồng khí lạnh.

Trước đây gặp ma cũng không sợ đến thế này.

“Các người muốn làm gì?” Tôi liều mạng giãy giụa.

Hiểu Văn và chú Hữu Khánh bước tới giữ tôi lại, bắt đầu cởi quần áo của tôi.

Tôi bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, không thể cởi ra được, bọn họ cứ thế mà xé toạc quần áo tôi.

Chỉ trong vài giây, tôi đã bị bọn họ lột trần như nhộng.

Ông ba Kim một tay cầm chiếc đĩa nhỏ, một tay cầm bút lông, chấm mực vàng và bắt đầu vẽ bùa lên người tôi.

Cây bút lông lướt trên da mang theo cảm giác lạnh lẽo và ngứa ngáy, tôi vùng vẫy nhưng vô ích, hơn nữa loại mực vàng này rất khó lau.

Hiểu Văn dí d.a.o vào cổ tôi, tôi không dám nhúc nhích.

Không lâu sau, toàn thân tôi đã bị ông ba Kim viết đầy những văn tự kỳ lạ.

Ông ba Kim lại biết mấy thứ này ư?

Tôi chợt nhớ đến lời Lý Lão Tứ từng nói:

Kẻ không phô trương mới là cao thủ thật sự.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8