Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quán Ăn Vặt Nhà Họ Lâm Mỹ Thực
Chương 23: 23: Táo 4

Cập nhật lúc: 2026-03-06 12:12:27 | Lượt xem: 2

Dịch: Y Na

“Anh hai, anh vẫn chưa về thành phố à.

“Đã có thông báo đi làm đâu, về làm gì.

Ở thành phố chỉ có thể ở nhà, không thoải mái dễ chịu bằng nông thôn, em về đây làm gì?”

“Em làm nhiều cải ướp dầu ớt quá, còn có gạo, táo người khác cho, đặc biệt mang về cho mọi người.

Lâm Diên Đông không đồng ý liếc cô một cái: “Giờ là lúc nào mà em còn chạy lung tung bên ngoài, nhà chúng ta có lương thực có đất đai, không thiếu ăn.

Lâm Hoài Hạ ngồi ở ghế lái, không xuống xe: “Em đã đặc biệt đi một chuyến mang tới cho mọi người thì chắc chắn là đồ tốt.

Đồ ở trong cốp xe, các anh lấy ra đi, bọn họ không cho em vào, lát nữa em về luôn.

Sau khi chuyển hết đồ đạc trong xe xuống, cô khoát tay quay xe, lái về thị trấn Liễu Giang.

Một túi gạo, một túi cải ướp dầu ớt, còn có một thùng táo lớn.

Lâm Diên Đông một tay xách gạo, một tay xách cải ướp.

Lâm Tùy Tâm ôm thùng táo kia, khá lắm, nặng muốn chết.

Vừa ôm lên, Lâm Tùy Tâm méo cả mặt, vội vàng buông xuống.

Lâm Diên Đông quay lại: “Hay là để anh bê táo cho?”

Lâm Tùy Tâm: “Không cần, em bê được, anh cả đi trước đi.

Chờ Lâm Diên Đông đi trước, anh ấy nghỉ ngơi một lát rồi trực tiếp mở thùng ra: “Nào, nào, nào, ai cũng có phần, mỗi người một quả, giúp tiêu trừ hàng hóa.

“Anh hai Lâm, em không thích táo.

“Ăn nhiều táo sống lâu trăm tuổi đấy, ăn đi.

Cưỡng ép nhét cho mỗi người một quả, sau đó bê lên cái thùng nhẹ đi rất nhiều.

Mấy người bị ép nhận táo cũng không quan tâm đến việc táo đã được rửa sạch chưa, trực tiếp gặm luôn.

Ăn được mấy miếng, mọi người nhìn nhau, vội vàng đuổi theo Lâm Tùy Tâm.

“Anh Lâm, cha mẹ em cũng thích ăn táo, anh cho em thêm mấy quả nữa.

“Em lấy một quả cho em gái.

“Em lấy một quả cho người yêu, cô ấy chưa được ăn táo bao giờ.

Lâm Tùy Tâm có thể làm việc tốt trong ngành tài chính là do có đủ đầu óc, anh ấy chính là loại người khôn hơn khỉ.

Thấy thái độ của mọi người thay đổi 180°, anh ấy lập tức cảm thấy có gì đó sai sai, lao ra khỏi đám đông xung quanh, ôm thùng táo trên tay chạy nhanh về nhà.

Về đến nhà, anh ấy cầm một quả táo lên cắn một miếng răng rắc.

Không sai, chính là âm thanh của sự hối hận! Là âm thanh của sự tan nát cõi lòng!

Tự tát mình một cái thật mạnh, sao anh ấy lại không tin lời của em gái chứ?

Ôi! Phí phạm một đống táo lớn của tôi!

Lâm Hoài Hạ gửi táo ngon về, tin tức lan truyền khắp thôn suốt buổi sáng, có người không tin, có người tin.

Người không tin: Ở thời đại này, ăn một quả táo cũng mang ra khoe?

Người tin: Ai ăn sẽ biết.

Dù sao ở nhà cũng không có việc gì làm, sai em trai em gái, cháu trai cháu gái sang nhà họ Lâm xin táo đi.

Bây giờ chưa qua mười lăm tháng giêng, đến chúc Tết ông ba Lâm được không?

Không được!

Lâm Tùy Tâm đúng là kẹt xỉ, giấu hết táo trong phòng, ai tới cũng không cho.

“Nào, bảo bối yêu quý nhà mình ơi, đi chúc Tết chú hai Lâm ki bo để chú ấy mời con ăn táo nào.

“Trương Nhị Cẩu, con gái anh mới sáu tháng tuổi, còn chưa mọc răng, ăn táo kiểu gì.

“Cái đồ chó độc thân nhà cậu thì biết cái gì, sáu tháng là có thể ăn phụ rồi.

“Phì, táo lấy đâu ra dinh dưỡng, trẻ con nên ăn sữa bột, chú lì xì cho cháu gái này, mua bình sữa bột là ăn đứt quả táo nha.

Nói cái gì cũng không chịu cho táo, ki bo kẹt xỉ đến vậy, ở trong thôn bao nhiêu năm chưa bao giờ thấy loại người như thế.

Cuối cùng mẹ anh ấy không nhịn nổi, đến quán bán quà vặt trong thôn mua một hộp bánh quy sô-cô-la đắt tiền về chia cho bọn trẻ.

Sau khi tiễn mọi người về hết, Lâm Diên Đông cũng cạn lời: “Sao em lại nhỏ mọn như vậy, chỉ là mấy quả táo thôi mà.

Lâm Tùy Tâm cười lạnh, nhét cho anh ấy một quả: “Ăn một miếng rồi nói tiếp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8