Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quản Lẩu Trên Đồi
13

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:09:28 | Lượt xem: 3

Tất cả đều sự sợ hãi qua điện thoại của Quang chứ đang đùa. Đại đành trấn an Quang: “Anh về ngay bây giờ, mày mau trong nhà , đóng chặt cửa phòng ngủ .”

Nói xong thì bốn , Đại hỏi: “Mọi thể giúp ?”

Cơ hội như thế đương nhiên là bỏ qua . Trong nhóm ba thì Minh chịu trách nhiệm điều tra sống, Quốc chịu trách nhiệm tìm xác và My thì lợi hại hơn hết, cô nàng thể thấy những bóng ma lảng vảng mà khác thể thấy . Bốn hai chiếc xe máy phi nhanh xuống đồi, Đại chịu trách nhiệm chở My .

Đi ngang đoạn đường mà Đại kể là gặp cô gái nọ, My dặn tắt đèn và chạy thật chậm nhưng cô chẳng thể thấy cô gái mà chỉ thấy những bóng ma vất vưởng khác bay bay xung quanh. May mà My giữ mồm miệng, cô cũng quen mấy thứ nên mới hét lên sợ hãi. 

Nói thật là đầu tiên My đến những nơi như thế . Đường đồi hoang vắng lấy một ánh đèn ngôi nhà nào, gió sương thì mù mờ mà còn thấy những “bạn” trắng tinh đang bay bay xung quanh thì My cũng hãi lắm, nhưng may mà Đại bên cạnh nên cô mới miễn cưỡng im lặng nhưng cũng chẳng dám nhiều. 

chuyện gì đến cũng sẽ đến, vì Đại quen đường và cũng lo lắng cho Quang ở nhà nên cũng chạy nhanh hơn mà bỏ xa Quốc và Minh. My ngoảnh đầu vẫn thấy ánh đèn xe của hai họ . Cô sợ nên kéo kéo áo Đại : “Anh mở đèn xe lên , chạy chậm chờ hai nữa để họ lạc đường.”

My giảm tránh sợ Đại sợ, nhưng mãi một lúc vẫn thấy Đại mở đèn xe, cô gấp gáp : “Anh giỡn với hả, mở đèn xe . Cẩn thận gây tai nạn bây giờ.”

Mấy phút nữa trôi qua mà Đại vẫn dấu hiệu giảm tốc độ, thậm chí đèn xe cũng thấy mở. Mấy “bạn” trắng trắng bình thường nữa, My cảm thấy họ để ý đến , cô còn chẳng dám mở mắt mà dùng sức cấu eo Đại : “Anh giỡn nhây quá đó. Anh chuyện gì đang xảy .”

“Suỵt! Em im lặng dùm cái . đang cảm thấy quái lạ đây nè.”

Đại nhỏ, My cảm thấy chuyện chẳng lành , thế cô chẳng bảo Đại nhanh và tắt đèn để tìm cô gái . Cô cảm thấy cả Đại như đang run lên nên cũng cố gắng hỏi nhỏ: “Có chuyện gì ?”

“Đèn xe mở , và tốc độ cũng chẳng giảm !”

“Hỏng !”

Nghe My như Đại còn run hơn. May mà tay lái của khá là cứng, nếu chắc giờ hai lủi một gốc cây nào đó . Anh hít sâu một khí lạnh hỏi: “Xảy chuyện gì hả My, hai còn chạy phía em?”

“Hai họ thấy . Em nghĩ là chúng ma trêu .”

“Em nghĩ em thấy ?”

“Em thấy!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8