Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quản Lẩu Trên Đồi
29

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:09:44 | Lượt xem: 3

Thế , giành ạ?”

Đại hỏi một câu mà khiến cho ba đồng loạt bằng ánh mắt kì thị, My : “Rõ ràng , nếu món lẩu thịt cơ chứ.”

My xong thì sang hỏi chú Phùng: “Vậy buổi chiều hôm đó chú xuống tầng hầm gì, ai phản ứng gì với chú ?”

“Không , là do bọn họ vẫn quán lẩu đuổi chủ.”

Chú Phùng trả lời, My hỏi: “Vậy nghĩa là trong thời gian chú bệnh viện cưa chân khác mạo danh chú tiếp quản quán lẩu , còn về phần con rắn tinh nó chỉ nấp ở phía chỉ điểm thứ đúng ạ?”

“Thông minh, chuyện với cháu gái dễ chịu. Thông minh như , tiếc quá…”

Chú Phùng đột nhiên như Đại tò mò, hỏi: “Có chuyện gì đáng tiếc chú?”

Chú Phùng My đổi sắc mặt, ông ngập ngừng : “Không gì, chỉ thấy con bé cứ tiếp xúc với ma quỷ thế nên thấy tiếc mà thôi.”

May mà Đại là đơn giản, chẳng để tâm lắm nên cũng tin tưởng mà cho qua. Không khí trong phòng đột nhiên yên lặng khác thường, ai để ý bây giờ là 12 giờ đêm. Bàn lẩu vẫn còn nguyên đó, nhưng nước lẩu sớm lạnh ngắt. Vốn dĩ ban tối vẫn ai ăn no nhưng khi chuyện chuyện thì chẳng ai dám ăn lẩu nữa .

Đột nhiên chú Phùng sang hỏi My: “Mấy giờ ?”

Lúc My mới đồng hồ tay, cô khẽ cau mày : “Mười…hai giờ!”

Không ngoài dự đoán của , chuông điện thoại bàn reo lên. Quốc vốn định dậy điện thoại nhưng chú Phùng ngăn , ông lắc đầu với Quốc tự dậy và tới nhấc điện thoại bàn đang reo lên .

“Tới , thời gian tới !”

Chú Phùng chỉ một câu, đó nhẹ nhàng gác điện thoại. Ba nóng lòng rốt cuộc chú Phùng gì trong điện thoại, đợi ai hỏi, chú Phùng : “Có báo với chúng một tin động trời.”

“Tin gì chú?”

Cả ba cùng hỏi, chú Phùng nghiêm túc : “Người báo tin c.h.ế.t , nhưng bình thường, vì khi c.h.ế.t cố gắng để một thông điệp.”

rõ ràng cháu cuộc điện thoại tận hai mà vẫn gì cả.”

Đại như thế nhưng chú Phùng cũng chẳng chê bai gì mà chỉ : “Trên cháu dương khí thịnh, vì những chuyện liên quan đến việc âm cháu thể thấy cũng là đúng.”

Quốc và Đại , đúng thật là suy đoán của bọn họ đúng. Có lẽ bởi vì phát hiện một bí mật động trời nên mới thủ tiêu chứ vốn là giành phận tiền bạc gì. Bây giờ lẽ họ cũng đoán phía khi tay to mặt lớn gì mà chỉ là một con rắn tinh. Còn về vì như thế thì điều tra thêm mới .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8