Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quý Cô Ma Nữ Sống Trong Gương Của Tôi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:43:26 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

 

Bệnh viện Sơn Khẩu.

 

Tôi nhìn bác sĩ b i ế n t h á i, y tá cầm lưỡi cưa và bệnh nhân t â m t h ầ n thoải mái đi lại bên trong mà cau mày, khách quan nhận xét: “Môi trường sống của nhân viên không tốt lắm, thuốc và m á u me khắp nơi.”

 

Giang Duyệt là một quý cô m a yêu thích sạch sẽ, quần áo vốn luôn gọn gàng, ngăn nắp. Cái này có thể trực tiếp cho qua.

 

Trường học m a quái Xương Bình.

 

Tôi vừa bấm vào video, cảnh lớp học tức thì hiện lên khiến Giang Duyệt khẽ nức nở, lắc đầu phản kháng quyết liệt. Trông cô ấy có vẻ như không muốn thấy ngôi nhà m a này chút nào. Tuy lòng hơi nghi hoặc, nhưng tôi vẫn tôn trọng ý kiến của cô ấy và đi thẳng đến cái tiếp theo.

 

Vực Bá Tước.

 

Ngôi nhà m a á m mang phong cách châu Âu, dựa trên một lâu đài cổ với bối cảnh về một gia đình quý tộc bị n g u y ề n r ủ a. Cảnh á m ả n h nhất là tranh tường được đặt ở một hành lang dài. Nghe đồn bức tranh biết chuyển động và có các NPC ẩn mình bên trong. Rồi còn nhà gương, nhà búp bê gì đó nữa. Chỉ nhìn video giới thiệu cũng không biết được gì nhiều.

 

Nhà cổ Lâm gia.

 

Đây là ngôi nhà m a thập cẩm kiểu Trung Quốc, bao gồm nhiều cảnh k i n h d ị về phong tục dân gian truyền thống như đám cưới m a, phù thủy, nghề giấy t a n g. Hình ảnh còn cực kỳ đẹp mắt, không có tý m á u m e nào, nhưng những người từng đến đã đánh giá nó rất k i n h k h ủ n g, â m khí nặng nề và đáng sợ vô cùng.

 

Tôi hỏi Giang Duyệt muốn cái nào. Giang Duyệt phân vân rất lâu rồi chọn nhà cổ Lâm gia.

 

Tôi quyết định tuần này sẽ dẫn cô ấy đi khảo sát thực địa nên hỏi: “Cô có thể ra ngoài không?”

 

Giang Duyệt gật đầu.

 

Tôi tiếp tục: “Có cần vật dẫn gì đó không?”

 

Giang Duyệt do dự một hồi, gật đầu rồi lại lắc đầu.

 

Ý là có thể cần mà cũng có thể không.

 

Tôi suy nghĩ: “Vậy ban ngày cô ra ngoài bị nắng chiếu vào thì sao?”

 

Cô ấy ngơ ngẩn nhìn tôi như thể không hiểu nỗi lo lắng của tôi, mất nửa buổi mới lên tiếng: “Có thể… tránh.”

 

Tôi nói: “Vậy là vẫn cần một vật dẫn đúng không? Vật nho nhỏ có thể bỏ vào túi…”

 

Nghĩ đến dáng vẻ cô ấy di chuyển qua lại gương mỗi ngày, tôi bèn nói: “Gương nhỏ có được không?”

 

Cô ấy chớp chớp mắt, sau đó khẽ gật đầu.

 

Nói xong tôi mới nhớ ra một chuyện… Thằng đực r ự a như tôi thì tìm đâu ra gương nhỏ trong nhà. Thế là tôi mở app mua sắm xem các kiểu gương cho cô ấy: “Cô xem, gương hai mặt hay một mặt, có loại hình tròn, nhiều mẫu hoa văn. Cô chọn một cái đi, tôi mua cho cô.”

 

Sự rực rỡ muôn màu của các sản phẩm trên phần mềm mua sắm trực tuyến dường như khiến Giang Duyệt có chút choáng ngợp. Cô ấy ngoan ngoãn cúi đầu trong gương và nhìn vài chiếc có màu sắc khác nhau trên màn hình.

 

Không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng khuôn mặt tối đen tựa tranh mosaic của cô ấy trước kia hình như đã hiện ra đôi chút. Tuy chưa nhìn rõ đường nét, nhưng tôi có thể thấy mắt của cô ấy. Không phải đen thui hay trắng dã đáng sợ như trong phim m a, mà là đôi mắt trong veo, sáng tỏ, vô cùng xinh đẹp, vô cùng đơn thuần.

 

Tôi thầm nghĩ trong lòng: “Tại sao m a lại trông thế này? Hình như không giống phim k i n h d ị cho lắm. Dễ thương quá đi m ấ t.”

 

Tôi chăm chú ngắm cô ấy trong lúc cô ấy không nhận ra và vẫn thành thật nhìn máy tính. Lát sau, cô ấy bấm vào giao diện nào đó rồi ra hiệu cho tôi nhìn.

 

Tôi vội vã cúi đầu, không ngắm nghía lông mi của quý cô m a nữa mà giả bộ tập trung vào mẫu gương cô ấy chọn: đều không mấy nữ tính, các nét vẽ mang phong cách hoạt hình với chủ đề trường học, có một mẫu vẽ cô gái đang thổi hoa bồ công anh, mẫu khác tay cầm bong bóng hình trái tim, còn có một chàng trai chơi bóng đá và đàn ghi ta.

 

“Cô muốn bóng bay hay bồ công anh?” Tôi tự nhiên hỏi cô ấy. Nhưng cô ấy lại chỉ vào mẫu chàng trai đàn ghi ta.

 

Tôi lập tức hiểu ra tại sao cô ấy chọn cái này.

 

Hai ngày trước tôi và cô ấy vừa xem phim thanh xuân vườn trường. Nam chính trong đó biết đánh ghi ta, ngoại hình còn rất điển trai. Người diễn vai này là Lục Thần, nam minh tinh trẻ hot nhất hiện nay.

 

Khi ấy, Giang Duyệt cứ nhìn anh ta không chớp mắt, biểu cảm hứng thú với điều gì đó cực kỳ hiếm thấy.

 

“Cô là fan của Lục Thần sao?” Tôi hỏi cô ấy, sau đó lại nói đùa: “Thật ra tôi cũng biết đàn ghi ta, tôi còn mang họ Lục nữa, chịu khó du di thì tôi cũng được nửa cái mác trai trẻ mà.”

 

Dĩ nhiên, Giang Duyệt chẳng tài nào hiểu nổi sự hài hước của tôi. Cô ấy chỉ nhìn tôi chằm chằm. Lúc bấy giờ, tôi vẫn chưa nhìn rõ mắt của cô ấy và cảm thấy cô ấy đang chất vấn tôi. Nhưng quả thực tôi đã dùng sạch khiếu hài hước cả ngày của mình nên chỉ cười với cô ấy: “Lần sau dẫn cô đi xem phim của Lục Thần nhé.”

 

Với tiền đề này, cô ấy lựa chọn như vậy cũng dễ hiểu thôi.

 

Tôi nghĩ.

 

Sau khi đặt mua gương nhỏ, tôi quyết định buổi tối sẽ dắt Giang Duyệt đi khảo sát thực địa.

 

Có vẻ như cô ấy có thể ẩn mình, làm cho người khác không trông thấy cô ấy. Nhưng tôi luôn có thể cảm nhận được cảm giác mát mẻ sau lưng mình, cảm giác thực sự khiến người ta sảng khoái giữa ngày đông.

 

Nhà cổ Lâm gia nằm trong một tòa nhà thương mại hẻo lánh tên là Kim Thành. Tòa nhà Kim Thành này rất yên tĩnh. Siêu thị trên lầu một đã đóng kín cửa, thang máy có vẻ đã nhiều năm rối không được tu sửa, toàn bộ đèn đuốc đều tắt, trông như sắp đóng cửa tới nơi.

 

… Ngôi nhà m a này chọn địa điểm cũng chuẩn đấy.

 

Nhưng bất ngờ thay, khi lên tới lầu bảy nơi nhà m a tọa lạc, tòa thương mại u ám bỗng l ộ t x á c.

 

Trang hoàng tinh xảo, không gian rộng rãi, ánh sáng tuy không tỏ, trông không quá nổi nhưng toát lên vẻ tao nhã khó tả.

 

Toàn bộ tầng này được chủ sở hữu nhà m a tiếp quản, cho nên đã cải tạo rất độc đáo. Thậm chí còn dựng một trà quán với một tấm màn dày che trước cửa, chỉ một ít hương trà thoang thoảng tỏa ra, tạo nên bầu không khí cổ xưa.

 

“Trà Long Tỉnh, tâm tĩnh khí tịnh, có vẻ thích hợp để xoa dịu nỗi sợ.” Khi tôi thất thần nhìn chăm chăm bảng hiệu “Quán trà Lâm Viên” thì nghe thấy thanh âm uể oải vang lên từ phía sau: “Có điều, nó dành cho khách đã đi vào rồi. Cậu tạm thời chưa uống được.”

 

Tôi cảm thấy Giang Duyệt vốn luôn im lặng phía sau bỗng hơi run lên ngay khi người đàn ông này thốt ra những lời nặng nề đó.

 

Tôi bình tĩnh cau mày, quay đầu lại thì nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc trang phục thời Đường, đêm hôm rồi mà còn đeo kính râm, tóc tết b.í.m nhỏ, khuôn mặt thanh tú có chút cà lơ phất phơ. Anh ấy thờ ơ ngáp dài và giơ tay với tôi: “Đến nhà m a chơi à? Đi lối này.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8