Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quý Cô Ma Nữ Sống Trong Gương Của Tôi
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:43:30 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6.

 

Anh ấy nhìn chùm chuông gió phía sau tôi: “Nhưng cho dù không được cúng bái thì khi tích lũy đến một ngưỡng nhất định những loại cảm xúc như ý nghĩ và yêu thích giản đơn nhất, thì đều có thể đi đến địa phủ.”

 

“Cũng có trường hợp ngoại lệ về một số h ồ n m a không nhận được bất kỳ cảm xúc nào của con người. Khi ấy, địa phủ sẽ phái q u ỷ sai đến dẫn dắt những h ồ n m a này, đưa bọn họ đi tìm chấp nhiệm hoặc là thu thập cảm xúc.”

 

… Nhưng Giang Duyệt đã từ chối dẫn dắt.

 

“Cô m a nữ bên cạnh cậu hẳn không có ràng buộc gì.” Ông chủ Tạ tỉ mỉ quan sát biểu cảm trên gương mặt tôi: “Quả nhiên, trước khi gặp cậu, khuôn mặt cô ấy bị một lớp sương đen dày đặc bao phủ, hiện tại đã tan một ít, còn có thể nhìn thấy đôi mắt. Đã bị lãng quên thì vô phương tìm đến địa phủ. Nếu còn không nhận chỉ dẫn, đến khi cô ấy bị sương đen che lấp toàn bộ, sẽ biến mất khỏi thế gian…”

 

Tôi gần như nín thở, ngay sau đó nhìn thấy ông chủ Tạ xoa cằm, giọng điệu trêu chọc khó hiểu: “Xem ra cậu Lục cũng là người có lòng.”

 

Tôi: “…”

 

Như thể có tâm tư kỳ diệu nào đó khó diễn tả thành lời bị phơi bày trần trụi dưới ánh sáng. Tôi lập tức xấu hổ, quay mặt đi, kiếm cớ nói đại: “Ý anh là gì?”

 

“Bởi vì hiếm có người nào phát sinh tìm cảm thuần khiết như thế với m a lắm. Nếu không có người lưu luyến, một con m a sẽ hoàn toàn tan biến sau bảy năm.” Giọng điệu dài thượt của ông chủ Tạ vừa uể oải, vừa đầy ẩn ý: “Nhân viên của chúng tôi cần mẫn lao động một tháng trời, dọa vô số khách tham quan cũng chỉ lộ ra hai con mắt. Anh Lục và cô Giang mới gặp nhau bao lâu? Khuôn mặt cô Giang gần như sạch sẽ rồi.”

 

Tôi: “…”

 

Ông chủ Tạ trêu chọc một câu xong, quay đầu đi về phía trước: “Đi thôi. Đã là người giám hộ của nhân viên thì tôi sẽ không lấy tiền. Tôi dẫn cậu dạo quanh nhà m a, cậu xem chỗ nào thích hợp cho Giang Duyệt.”

 

Tôi tiến về phía trước theo anh ấy, cảm thấy xung quanh ớn lạnh. Giang Duyệt ngoan ngoãn theo bên cạnh tôi.

 

Tôi quay qua nhìn cô ấy, nỗi đắng cay khó tả chầm chậm dâng lên trong lòng. Cô ấy còn trẻ mà t ừ g i ã cõi đời sớm như vậy. Dù lý do là gì thì cũng là một đoạn quá khứ đau thương, nên tôi chưa từng hỏi cô ấy. Nhưng giờ đây, khi nghĩ về lời nói của ông chủ Tạ, tôi không kìm nén nổi cơn đau… Chưa bao giờ được người khác nhớ nhung ư?

 

Nếu như tôi không gặp cô ấy, nếu như tôi không… sinh lưu luyến, cô ấy mãi không ra khỏi nhà, cũng không giỏi dọa người, có phải cô ấy đã biến mất rồi không? Bây giờ là năm thứ mấy của cô ấy rồi? Sáu năm, hay bảy năm? Cô ấy cứ thế mà bị lãng quên hoàn toàn, triệt để, không có lấy một người nhớ thương ư?

 

Giang Duyệt hay quên, mất đi phần lớn ký ức, vậy thì chấp niệm của cô ấy là gì đây?

 

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ cứu cô ấy.

 

Tôi miên man suy nghĩ, lơ đãng bước đi trong nhà m a, kẻ đi qua là NPC người hay m a tôi cũng chẳng biết, mà cũng không hề có tí phản ứng gì. Mãi cho đến khi tới nơi ông chủ Tạ nói có thể bố trí chỗ cho Giang Duyệt, tôi mới tỉnh táo lại.

 

“Cô muốn ở đâu?” Tôi quay sang Giang Duyệt, kiên nhẫn nói: “Cô thích làm việc ở đâu thì làm ở đó. Về sau, sáng tôi đưa cô đi, tối đón cô về.”

 

Giang Duyệt hiểu ý tôi, phiêu bồng đến một khung cảnh trông như căn phòng dành cho phụ nữ thời xưa, rồi trực tiếp tiến vào bên trong gương đồng.

 

Cây nến đỏ lập lòe cháy trước gương, dải lụa trắng trong phòng bay phấp phới, không gian tối tăm trở nên kỳ dị lạ thường. Trên chiếc gương đồng chạm trổ hoa văn cổ kính thình lình phản chiếu khuôn mặt mờ ảo của Giang Duyệt. Khung cảnh m a q u á i khiến nữ nhân viên cùng đi với chúng tôi hét lên k i n h h ã i.

 

Còn tôi không rời mắt khỏi Giang Duyệt, cảm thấy ánh nến phản chiếu trong đôi mắt xinh đẹp của cô ấy như sao trời, cực kỳ đáng yêu, khiến tôi không khỏi mỉm cười.

 

Ông chủ Tạ đẩy kính, không biết đang nói ai: “Thôi rồi lượm ơi.”

 

Tôi lờ đi và nói với Giang Duyệt: “Nếu thích thì làm ở đây. Hai ngày nữa gương nhỏ làm xong rồi chính thức tới đây nhận việc.”

 

Giang Duyệt tựa hồ mỉm cười, đôi mắt cong cong nhìn tôi, tiếp đó, cô ấy ra khỏi gương và trôi về sau lưng tôi.

 

Ông chủ Tạ cũng sẵn sàng chấp thuận: “Được. Lát nữa tôi đưa hợp đồng cho cậu xem. Cậu thấy ổn thì ký tên là có thể đi làm.”

 

Tôi hết sức ngạc nhiên: “Còn có hợp đồng á?”

 

Ông chủ Tạ trả lời tôi như chuyện đương nhiên: “Âm phủ của chúng tôi cũng có quy tắc, không thể để cho nhân viên không phải là con người thiệt thòi.”

 

Tôi nhìn qua bản hợp đồng ông chủ Tạ đưa, đãi ngộ vậy mà cực kỳ tốt. Chế độ tám giờ lao động, không tăng ca, không đi công tác, nghỉ hai ngày cuối tuần cộng thêm phép tháng, phép tháng nghỉ lúc nào cũng được. Ngoài ra còn rất nhiều ngày nghỉ khác, cái gì mà nghỉ đầu thai, nghỉ chấp niệm, nghỉ phép chỉ dẫn,… Có xem cũng chẳng hiểu, chỉ hiểu được chỗ cơ cấu lương. Về cơ bản là lương cứng, cộng tiền thưởng, cộng thưởng theo năng lực. Xem ra thu nhập một tháng của Giang Duyệt sẽ gấp đôi tôi.

 

Mắt tôi trợn tròn trong giây lát, lòng thầm nghĩ: Kinh doanh nhà m a bộ lời lắm hả? Tôi tới đây làm luôn có được không?

 

Phải mất một lúc tôi mới phản ứng lại, tôi chỉ vào hàng đơn vị tính, nói: “Tại sao lại quy về nhân dân tệ? Giang Duyệt xài được không?” 

 

Ông chủ Tạ điềm tĩnh nói: “Tình huống của cô Giang không tốt lắm. Nếu cậu thực sự muốn giúp  đỡ cô Giang thì dùng phần lương này giúp cô ấy thu thập cảm xúc thế gian đi. Được thế sẽ tốt hơn nhiều so với tự cô ấy nhận thù lao.”

 

Tôi biết anh ấy nói đúng.

 

Chỉ là không ngờ ông chủ nhà m a lại ân cần như vậy.

 

Tôi thoáng nghĩ rồi hỏi ông chủ Tạ: “Anh biết cách nào có thể giúp cô ấy…”

 

“Dọa người ta chứ gì?” Ông chủ Tạ rõ là am hiểu hơn tôi: “Cái này đơn giản thôi. Cậu quay vlog đi, loại video ngắn ấy, không tốn kém nhưng hiệu quả rất cao.”

 

Tôi ngẩn người, sau đó tôi thấy ông chủ Tạ mở điện thoại ra và cho tôi xem tài khoản chính thức của nhà m a trên các nền tảng lớn: “Nhà m a của chúng tôi khá giỏi tiếp thị.”

 

Tôi chợt hiểu ra và chân thành cảm ơn ông chủ Tạ: “Cảm ơn anh.”

 

Chuyến đi này có thu hoạch rất lớn. Ông chủ Tạ hễ biết điều gì thì đều nói ra mà không hề che giấu. Có thể nói, ông ấy đã cung cấp cho tôi rất nhiều thông tin và ý tưởng quý báu.

 

Từ đó có thể thấy, ông chủ Tạ đích thị là một người cực kỳ tốt tính và chính trực.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8