Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quý Nhân Kinh Thành
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:45:08 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, ta không nhanh tay giành trước sao?”

 

Ta vừa dọn dẹp nhà cửa cho Trần thúc vừa nói: “Hơn nữa, lễ của ông giờ tặng cho phu quân ta cũng không muộn.”

 

Trần thúc mắng mỏ.

 

Cuối cùng vào phòng lấy ra một cái gì đó bọc trong vải đen ném cho ta.

 

“Ông Tống muốn, ngươi đem đi.”

 

Mắt ta sáng lên, lập tức kéo Lục Ngôn Hòa cảm ơn.

 

“Không cần cảm ơn,” Trần thúc ngước mắt nhìn Lục Ngôn Hòa, rồi nhanh chóng cúi đầu: “Ngươi để tiểu tử này nói chuyện với ta một chút.”

 

Lục Ngôn Hòa theo phản xạ nắm lấy tay ta.

 

Nhưng vừa nhận ra thì vội vàng buông ra, mặt đỏ bừng.

 

Trần thúc mặt lạnh lại cười: “Được rồi, chỉ vài câu, không làm phiền ngươi và nương tử tình cảm.”

 

Ta cũng cảm thán: “Hóa ra phu quân ngươi không rời được ta.”

 

Lục Ngôn Hòa không còn xấu hổ, chỉ trừng mắt nhìn ta.

 

Trần thúc gọi hắn nói chuyện, ta chờ ngoài nhà lá.

 

Chẳng bao lâu, Lục Ngôn Hòa ra ngoài.

 

Mắt hơi đỏ.

 

Trên đường đẩy hắn về, ta không nói gì.

 

Rốt cuộc có chút không quen, ta tự mình nói:

 

“Năm xưa ở phía đông có chiến tranh, Trần thúc và hai con trai bị bắt ra chiến trường. Cuối cùng chỉ có Trần thúc trở về, mất tay mất chân, còn mang theo nhiều bệnh. Nhưng may mắn là còn Trần thẩm và con gái chăm sóc, cuộc sống dù khó khăn nhưng vẫn có thể sống tiếp.”

 

“Ta thấy nhiều bài vị…”

 

Lục Ngôn Hòa lên tiếng, giọng khàn khàn: “Sau đó thì sao?”

 

“Sau đó gặp nạn đói, sơn tặc từ trên núi xuống. Trần thúc là người có bản lĩnh, vốn đã đưa vợ con chạy thoát, nhưng bị một người trong làng bội ơn phản bội. Cô gái ấy, trước mặt cha mẹ bị làm nhục, thân thể không còn chỗ nào lành lặn. Nhưng may mắn là còn sống, nên họ tiếp tục chạy trốn.”

 

“Cô ấy không thể sống tiếp.”

 

“Đúng vậy,” ta cười, tiếp lời Lục Ngôn Hòa: “Đến gần thành, cô gái điên loạn bỗng tỉnh lại, đ.â.m đầu chết. Trần thẩm không chịu nổi, tối đó cũng đi theo.”

 

“Hôm đó, Trần thúc một mình kéo chiếc xe vào thành, sắp xếp cho vợ con sạch sẽ rồi mới chôn. Ông về sau kể lể, nói con gái và vợ ông chịu không nổi, sợ sau này bị người khác dè bỉu, nhưng còn có việc quan trọng hơn. Ông trở thành phế nhân, bị người ta châm chọc áp bức, con gái và vợ không bỏ rơi ông, muốn ông sống tốt, chẳng lẽ ông lại vì những chuyện này mà bỏ qua con gái mình? Rõ ràng chỉ thiếu một chút, chỉ thiếu một chút là họ đã có thể sống.”

 

“Mọi người đều nghĩ Trần thúc cũng không sống nổi, nhưng ông lại sống được, dùng đủ mọi cách.”

 

Lục Ngôn Hòa nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

 

Hắn dường như khó khăn thốt ra vài chữ: “Ông ấy muốn báo thù.”

 

Ta không nói đúng hay sai, chỉ đẩy Lục Ngôn Hòa vào nhà:

 

“Thời thế khó khăn, nhưng sống thì sẽ có hy vọng… Thôi, trước tiên làm xong việc nhà đã.”

 

“Giang Triêu!”

 

Lục Ngôn Hòa đột nhiên gọi tên ta.

 

Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên ta.

 

Không thể không nói, nghe cũng thật hay.

 

“Sao vậy?”

 

Vì vậy ta thấy Lục Ngôn Hòa lần đầu tiên nở nụ cười rạng rỡ với ta, dù mắt vẫn đỏ hoe.

 

Nhưng giống như báu vật đã quét đi mây mù.

 

Hắn nói: “Trần thúc nói, cha mẹ ta còn sống.”

 

Giây tiếp theo, có một chiếc đũa gỗ nhét vào tay ta.

 

Nói là đũa cũng không hẳn.

 

Một đầu của nó được gọt rất nhọn.

 

Lục Ngôn Hòa có vẻ hơi chột dạ.

 

Hắn quay đầu không dám nhìn ta, nói nhanh:

 

“Ta, ta sẽ không làm điều dại dột nữa, ta phải sống để gặp cha mẹ ta!”

 

Đáng lẽ đây là tin tốt.

 

Nhưng không hiểu sao trong lòng ta lại có chút nghẹn ngào.

 

Nhưng cũng không sao cả.

 

Ta thở dài, lại giơ giơ túi vải đen trong tay:

 

“Vậy ta nói cho ngươi một tin tốt nữa, chân ngươi có thể hồi phục.”

 

Nụ cười trên mặt Lục Ngôn Hòa lập tức đông cứng.

 

Hắn hồi lâu không thể lấy lại tinh thần.

 

“Ngươi nói… cái gì?”

 

“Ngươi trước kia đã trả phí khám bệnh,” ta cười: “Quả nhiên người tốt sẽ gặp điều lành.”

 

Khi đó Trần thúc suýt chết.

 

Chính túi bạc của Lục Ngôn Hòa đã giúp ta mua được thuốc cứu mạng.

 

Giờ đây số bạc lại cứu Lục Ngôn Hòa.

 

9.

 

Trên trấn có một vị đại phu họ Tống, trước đây từng là quân y.

 

Nhưng tính tình cổ quái.

 

Thứ mà Trần thúc mang về là thứ mà Tống đại phu cần, ông mới đồng ý xem chân cho Lục Ngôn Hòa.

 

“Nếu ta không đồng ý, nữ đồ tể này sẽ làm phiền ta mỗi ngày.”

 

Đại phu Tống mặt lạnh hừ một tiếng.

 

Ta không nhịn được cãi lại: “Nhưng ngài cũng không ít lần ăn thịt heo ta mang đến.”

 

Ông lão trừng mắt nhìn ta.

 

Cuối cùng quay đầu nhìn Lục Ngôn Hòa: “Nàng tuy không xứng với ngươi, nhưng tâm ý đó là thật.”

 

Lục Ngôn Hòa mím môi, nhìn ta một cái rồi lại im lặng.

 

Không biết đang nghĩ gì.

 

Chân của hắn có thể chữa được.

 

Cần phải gãy xương rồi nối lại.

 

Rất đau.

 

Và việc phục hồi sau khi nối lại cũng cần phải kiên trì hàng ngày, nếu không sẽ công cốc.

 

“Phương pháp này cũng chưa chắc thành công. Vừa hay ta cũng cần chuẩn bị một số thứ, các ngươi có thể về nhà suy nghĩ kỹ.”

 

Nói xong Tống đại phu liền đuổi chúng ta ra ngoài.

 

Ta thấy ánh sáng trong mắt Lục Ngôn Hòa lại tối đi nhiều.

 

Ta không biết nói lời an ủi gì.

 

Chỉ chuẩn bị một bữa cơm để bồi bổ cho Lục Ngôn Hòa.

 

Nhưng người này vừa ăn vừa đột nhiên khóc.

 

“Nữ đồ tể,” Lục Ngôn Hòa cúi đầu, cắn chặt môi để kìm nén giọng nói run rẩy: “Ngươi có phải rất thích ta không?”

 

Ta gật đầu: “Đúng vậy.”

 

Nhưng Lục Ngôn Hòa lại bị sự thành thật của ta làm nghẹn lời.

 

Hắn nghiến răng: “Ngươi xấu xí như vậy, ngoài việc gi//ết heo thì không có bản lĩnh gì khác, dựa vào đâu mà thích ta!”

 

Ta gãi đầu, không biết trả lời câu hỏi của Lục Ngôn Hòa thế nào.

 

Vì vậy ta thử hỏi: “Vậy ta không thích ngươi nữa?”

 

“Ngươi dựa vào đâu mà không thích ta!”

 

Lục Ngôn Hòa lại thẹn quá hóa giận.

 

Trừng mắt nhìn ta như muốn lao lên cắn hai cái.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8