Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi ám sát nhiếp chính vương thất bại
8-9

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:27:17 | Lượt xem: 2

8.

Không hiểu từ đó, thái độ của nhiếp chính vương với lạ.

Đầu tiên, bảo chuyển từ chỗ ở của nha sang căn phòng nhỏ chỉ cách một bức tường.

Rồi bảo cung với .

Nói thật lòng, sợ.

Từ khi bước nghề , cứ gặp quan binh ngoài đường là run.

Nói gì tới việc gặp vua chứ.

nhiếp chính vương dùng kế khích tướng với .

Hắn nhẹ nhàng : “Với tư cách sát thủ tiền nhiệm, chẳng lẽ cô đó xem một cách đường hoàng ?”

Đương nhiên , nhưng…

Hắn nhận sự do dự của , thêm một liều thuốc mạnh.

“Điểm tâm của ngự thiện phòng ngon lắm.”

Ta mím môi, xoa cái bụng tròn hơn hẳn, dứt khoát : “Đi!”

Hoàng đế lâm bệnh nặng, gần như ngày nào cũng giường.

Qua mấy lớp rèm dày, chỉ thể thấy một bóng mờ.

Uy nghiêm như núi, nhưng bầu khí c.h.ế.t chóc bao trùm khắp nơi.

Ông xốc tinh thần, chuyện với nhiếp chính vương.

Những lời lẽ đó còn lòng vòng hơn cả đường núi.

Ta mà bối rối, cảm thấy câu gần vua như gần cọp sai chút nào.

Giữa lúc đang chán đến mức ngáp dài, bỗng ông một câu:

“Bình Âm công chúa thích ngươi nhiều năm, trẫm định ban hôn cho ngươi và con bé. Hơn nữa, con bé ăn chay niệm Phật, cũng thể giảm bớt sát nghiệp của ngươi.”

Ta sửng sốt, cúi đầu suy tư.

Mấy năm , nhiếp chính vương từng dẫn quân đánh giặc, g.i.ế.c nhiều .

Đương nhiên ý của hoàng thượng .

bốn chữ “ăn chay niệm Phật” văng vẳng trong đầu mãi.

Ta thích chân giò kho tàu và cá chua ngọt trong phủ.

Nếu ăn chay cùng công chúa, chắc đau khổ c.h.ế.t mất.

Không .

Ta là đầu tiên phản đối hôn sự !

Nhiếp chính vương vẫn thản nhiên, dửng dưng như ngoài cuộc.

Hắn vẫn ở ghế chứ dậy hành lễ, từ chối một cách qua loa:

“Thần trong lòng .”

Ta: “??”

Điêu thế.

Hoàng đế cũng ngờ tới chuyện , khi im lặng giây lát, ông :

“Bình Âm hiểu chuyện, sẽ là vương phi , khi nào thành với con bé , ngươi cưới trong lòng về …”

Một tiếng “rầm” lớn vang lên, giọng hoàng đế bỗng im bặt.

Nhiếp chính vương sầm mặt, đặt mạnh chén sứ mà mân mê một lúc lâu xuống bàn.

Ánh mắt trở nên hung ác, đuôi mắt đỏ ngầu, thậm chí buồn giả vờ nữa.

“Thê tử của thần chỉ một, xin bệ hạ đừng đùa kiểu nữa.”

Hoàng đế im lặng.

Ta sợ.

Tên đúng là quá dũng cảm.

Bảo nhiều kẻ thù như thế.

chuyện thì cứ .

Hắn nắm cổ tay gì?

Bệ hạ khó chịu.

Tuy ông thẳng, nhưng thể nhận điều đó từ tiếng ho khan dữ dội của ông .

Ta thì thầm với nhiếp chính vương: “Nếu ngài , ông sẽ ho cả phổi ngoài đấy.”

Hắn chán ghét phủi vạt áo, thản nhiên đổi sang tay khác để dắt .

“Nếu long thể của bệ hạ , thần xin cáo từ.”

Hắn kéo rời .

Để hoàng đế đang giận mà .

9.

Nam nhân giữ lời.

Sau khi khỏi tẩm điện, sai lấy điểm tâm gói sẵn, dẫn tới đình nghỉ mát để chờ.

Đầu mùa thu, thời tiết lạnh lắm.

Hắn duỗi chân, ván cờ dở dang bàn đá, trông nhàn nhã lạ thường.

Bị ma xui quỷ khiến, hỏi :

“Khi nào vương gia định thành ?”

Sớm muộn gì cũng thực hiện kế hoạch ám sát.

Ta cũng cô nương nhà ai bất hạnh, về nhà chồng thủ tiết .

Hắn ngước mắt trời xanh: “Nhanh thôi.”

Ta hỏi tiếp: “Sau ngài định nạp thật ?”

Một góa phụ đáng thương lắm , đừng để thêm nữa nhé.

Hắn đáp: “Nhà tổ huấn, chung thủy với thê tử sẽ lột hết y phục, nhốt lồng heo thả trôi sông.”

Hả??

Ta kinh hãi, kịp tìm hiểu thêm về tổ huấn nhà thì :

“Thú vị thật.”

Ta bỗng thấy giọng quen quen nên .

Một nam nhân trẻ phong thái nho nhã đang rảo bước đến.

Hắn mặc trường bào màu xanh nhạt, đeo ngọc bội chạm trổ hình song long hí châu bên hông.

Ánh mắt chững .

!

Cố chủ của !

Ánh mắt bọn chạm giữa trung, cảm thấy ăn ý lạ thường, hiểu mà cần .

Cho đến khi nhiếp chính vương dậy, chào : “Thái tử điện hạ.”

Mẹ nó.

Ăn ý cái chó gì.

Thân phận của quá cao quý.

Ta khỏi lau mồ hôi nhiếp chính vương.

Hết gây hấn với con xung đột với cha, liệu sống nổi đến ngày thành ?

Thái tử chỉ vài câu về việc nhà với , nháy mắt lia lịa với khi .

Ta mượn cớ vệ sinh, vội vàng đuổi theo thái tử Hoằng Sùng.

Hắn tránh khỏi cung nhân, ngờ vực hỏi: “Sao cô nhận ngay thế?”

thế, hôm bọn giao dịch ở Sát Thủ Đường, đeo mặt nạ.

Ta chỉ y phục của , bất đắc dĩ đỡ trán: “Lần ngươi mặc đồ giống !”

Hắn  sực nhận : “Có lý nhỉ.”

Thái tử hài lòng với biểu hiện của .

Tuy nhiếp chính vương thương nào, nhưng trở thành tín của .

Thái tử dò hỏi: “Nhiếp chính vương tin tưởng cô đến mức nào?”

Ta gãi đầu, hỏi : “Ngủ chung giường với tính là tin tưởng ?”

“Đương nhiên là !”

Thái tử phấn khích, hẹn luôn thời gian ám sát với .

Hắn , khi đó sẽ sai treo lụa đỏ lên cái cây ở hậu viện vương phủ.

Ta lặng lẽ nắm chặt tay.

Việc thể trở thành ngôi mới trong giới sát thủ phụ thuộc hết .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8