Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Ánh Trăng Sáng Về Nước, Tôi Bị Chia Tay
Chương 01

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:04:16 | Lượt xem: 2

Bạn trai phú nhị đại phá sản mất tích ba tháng nay, tôi phát điên lật tung cả thành phố lên tìm anh ta.

Thậm chí còn làm shipper chỉ để có thể đi khắp hang cùng ngõ hẻm để tìm anh ta.

Sau đó, tôi giúp chạy việc giao một tập tài liệu.

Nhưng vô tình nhìn thấy anh ta mặc một bộ đồ được định chế may riêng, thản nhiên trả giá một món đồ cổ.

Ba mươi hai triệu.

Người phụ nữ ngồi bên cạnh cười duyên dáng: “Quả nhiên vẫn là Kiều thiếu hào phóng nhất.”

Anh ta thân mật véo má cô ta.

Có người bên cạnh xen vào: “Kiều thiếu còn rất mềm lòng, cách đây không lâu mới vừa chia tay với con bé nhà quê kia.”

Ánh mắt anh ta đảo qua, nhìn thấy tôi.

Sau đó là một hồi hỗn loạn.

1

“Hai mươi triệu.”

“Hai mươi ba triệu.”

Tiếng ra giá liên tục, cuộc đấu giá diễn ra sôi nổi.

Tôi đứng ở cửa, thu hết tình hình bên trong mắt.

Rất nhanh, một anh chàng mặc vest chạy tới.

Trán lấm tấm mồ hôi.

“May quá, may quá, vẫn kịp.”

Tôi mặc đồng phục shipper, cười đưa tập tài liệu cho anh ta.

“Chỉ cần tìm tôi, đảm bảo đúng giờ lại nhanh chóng.”

Đơn này được tính là đơn gấp, tôi muốn để lại ấn tượng tốt với anh ấy.

Anh chàng nhìn tôi.

“Được rồi, cô vào uống cốc nước đi, nhớ là đừng làm phiền những ông lớn bên trong là được.”

Anh ấy cẩn thận dẫn tôi đi qua hành lang bên hông đại sảnh.

Đi tới phía trước, trên tường có khoét một ô cửa sổ kiểu u.

Do không đóng cửa nên tôi vô tình liếc mắt nhìn vào trong.

Vừa lúc đó có một bàn tay giơ lên ra hiệu.

Lộ ra một sợi dây đỏ.

Bị ánh đèn chiếu vào, mãnh liệt tương phản.

Đồng tử tôi co lại, theo bản năng né sang sau bức tường.

“Anh trai à, tiện hỏi một chút, không biết bên trong đang làm gì vậy?”

Tôi cố nặn ra một nụ cười, hết sức làm ra vẻ như chưa từng được thấy việc đời.

Anh chàng nhướng mày.

“Trò chơi của người giàu thôi.”

Vừa dứt lời, bên trong đã có tiếng chốt giá.

“Ba mươi hai triệu, chúc mừng Kiều tiên sinh.”

Anh chàng thở dài: “Vị Kiều tiên sinh này, đừng nhìn anh ta trẻ tuổi, thế mà lai lịch không nhỏ đâu.”

“Chỉ là một cái vòng cổ hoàng gia thôi, thế mà lại trực tiếp trả giá lên tới ba mươi triệu.”

Tôi như không nghe thấy nhưng trong lòng lại bị siết chặt.

Kiều tiên sinh?

Không phải anh ta đã phá sản rồi sao?

2

Kể từ khi Kiều Yến Từ biến mất vào đêm hôm đó, tôi đã tìm anh ta suốt ba tháng nay.

Thậm chí vì thế mà tôi còn nghỉ việc khác, chuyên tâm làm shipper.

Mỗi lần giao đồ ăn xong, tôi đều thò đầu ra xem.

Thậm chí còn theo dõi tin tức địa phương hàng ngày.

Rất sợ anh ta sẽ xuất hiện trên đó.

Sự náo nhiệt bên trong vẫn tiếp tục.

Ánh đèn rực rỡ chiếu sáng lên sợi dây chuyền đó.

Những viên kim cương trên đó được chiếu sáng lấp lánh đến chói mắt.

Đốt thương cả mắt tôi.

Tôi không vào tìm anh ta, chỉ đứng sau cửa sổ vụng trộm liếc nhìn.

Trang phục thoải mái được định chế riêng, khuôn mặt hơi nghiêng, kiên nhẫn nói gì đó với người phụ nữ bên cạnh.

Khác hẳn với tôi, lúc nào cũng mặt mày xám xịt.

Cô gái kia có mái tóc dài xoăn màu rong biển, trang điểm tinh tế.

Không cần ánh đèn cũng vẫn rực rỡ chói mắt.

Người đàn ông bên kia tôi cũng quen, là Phạm Thành, bạn thân của anh ta.

Họ trò chuyện rất vui vẻ, dường như số tiền đó chỉ là một con số.

“Phong thái của cậu vẫn không giảm chút nào, ra tay hào phóng, đâu còn dáng vẻ ở bên cô gái nghèo hèn kia nữa.”

Kiều Yến Từ trực tiếp chống lòng bàn tay lên trán Phạm Thành.

“Đừng nhắc nữa, tôi sắp quên mất cảm giác tiêu tiền là như thế nào rồi.”

Người phụ nữ bên cạnh bật cười.

“Ba mươi triệu mà Kiều thiếu vẫn còn thấy ít sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8