Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Ánh Trăng Sáng Về Nước, Tôi Bị Chia Tay
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:04:19 | Lượt xem: 2

Cho đến cuối cùng, tôi mới phát hiện ra rằng chúng tôi thậm chí còn không có một bức ảnh chụp chung.

Một ý nghĩ chợt lóe lên.

Có phải anh ta đã sớm nhận ra đây chỉ là một trò chơi.

Vì vậy, anh ta không muốn để lại bằng chứng gì về mối quan hệ của chúng tôi.

Tôi mở vòng bạn bè của anh ta.

Không có bài đăng nào về tôi cả.

Có vẻ như chúng tôi thậm chí còn không công khai.

Cứ thế mà không hiểu sao lại ở bên nhau.

Bây giờ lại không hiểu sao mà chia tay.

Tôi dùng kẹp ghim mái tóc mái ra sau tai, rồi rửa mặt.

Nước lạnh thấm ướt má, vết sẹo trên trán hiện rõ.

Nhắm mắt lại, tôi như trở lại vụ tai nạn xe hơi đó.

Lúc đó, anh ta đi mua bánh kem cho tôi.

Một chiếc xe lao tới, tôi liều mạng đẩy anh ta ra.

Bản thân tôi bị đ.â.m trúng, vết thương dần lành nhưng vết sẹo trên trán thì không thể lành lại.

Thật ngốc.

Lần đầu tiên tôi dùng kem che khuyết điểm.

Như thể đang lấp đầy trái tim đã vỡ nát của mình.

Hoặc là tự lừa dối bản thân.

Cô gái trong gương run rẩy dữ dội.

Thậm chí còn không cầm nổi cọ vẽ.

Tiếng còi xe vọng đến từ bên ngoài, tôi giật mình.

Cọ vẽ rơi xuống bồn rửa rồi dính nước.

Diệp Ca, cô đúng là đồ bỏ đi.

Sự thất vọng và lo lắng tích tụ bấy lâu nay bùng phát hết vào lúc này.

Tôi không biết mình đang khóc vì điều gì.

Là vì đôi tay không cầm nổi bút.

Hay là vì mối tình không ai biết đến này.

Tôi co rúm người lại, từ từ ngồi xuống cạnh chân tường.

Không biết đã bao lâu sau.

Bóng dáng của cửa sổ hòa vào màn đêm.

Tôi mới mấp máy đôi môi khô khốc.

Kiều Yến Từ, em không cần anh nữa.

Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta chính thức chia tay.

7

Thực ra, đồ đạc của Kiều Yến Từ ở đây không nhiều.

Chỉ hai tiếng đồng hồ tôi đã dọn sạch đồ đạc.

Tôi tìm một người thu mua phế liệu rồi tặng hết cho ông ấy.

Ngôi nhà bỗng chốc trở nên sạch sẽ.

Không còn những thứ dành cho đôi lứa.

Nhìn thật thoải mái.

Tôi dọn dẹp một chút rồi chuẩn bị ngày mai đi tìm việc mới.

Ai ngờ lại có một tin nhắn, là một bức ảnh.

Kiều Yến Từ nhắm mắt nằm trong lòng Vạn Kiều Kiều.

Phía sau là một căn phòng riêng đầy ắp rượu và gái.

Ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh ta.

Là vẻ phong lưu mà tôi chưa từng thấy.

Vạn Kiều Kiều không nói gì thêm.

Nhưng đã đủ để tôi hiểu rằng, người đàn ông này là của cô ta.

Sau sự buông thả vừa rồi, bây giờ tôi không còn cảm giác gì nhiều nữa.

Tôi xóa bức ảnh, mặt không chút cảm xúc nấu cho mình một bát mì.

Khóc một lần cho bản thân là đủ rồi.

Nếu khóc vì đàn ông thì thật là ngu ngốc.

Mì vừa nấu xong thì điện thoại reo.

Là một số lạ.

“Con nhóc nghèo túng, à không, Diệp Ca à.”

Giọng nói lớn của Phạm Thành truyền đến.

“Kiều thiếu say rồi, nhất quyết đòi cô đến đón, cô mau đến đây ngay.”

Tôi ăn một miếng mì: “Kiều thiếu nào? Tôi không quen.”

“Cô nói gì vậy? Nhanh lên, nếu không người ta đóng cửa bây giờ, Kiều thiếu chỉ còn nước ngủ ngoài đường thôi.”

“Thế thì để anh ta ngủ đi.”

Tôi ăn hết bát mì trong ba ngụm.

“Anh ta c.h.ế.t thì càng tốt.”

Phạm Thành còn muốn nói gì nữa nhưng bị tôi cúp máy luôn.

Tốn tiền cước.

Tôi dứt khoát tắt máy, ngủ một đêm ngon lành.

Lần nữa tỉnh lại, ánh nắng đã xuyên qua cửa sổ rọi khắp sàn nhà.

Thì ra, chỉ cần không bận tâm đến Kiều Yến Từ.

Tôi cũng có thể ngủ rất ngon.

Đây là ngày đầu tiên không có anh ta, ngay cả giường cũng thấy to hơn trước một chút.

Đang chuẩn bị xuống giường thì phòng vệ sinh thò ra một cái đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8