Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Bỏ Rơi Mười Vị Nam Chính, Tôi Chạy Trốn Thất Bại
Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-03 23:38:28 | Lượt xem: 2

Edit by Mint

Beta by Tô

______________________________

Hoắc Vô Linh mỉm cười nhưng lại ẩn giấu vô vàn sát ý, mấy con ác quỷ kia đã gào thét bay về phía phi thuyền, thế nhưng khi gần tới cửa khoang thì bỗng nhiên đâm phải một vách tường tinh thần lực vô hình, bọn chúng chẳng thể nào chui vào trong phi thuyền được.

Ác quỷ ở bên ngoài giương nanh múa vuốt gặ.m cắn vách tường tinh thần lực, Hoắc Vô Linh thấy thế thì nhướng mày, vừa muốn phái ra nhiều lệ quỷ hơn nữa thì đúng lúc này trên bầu trời bỗng nhiên vang lên tiếng nổ ầm vang trời, trời đất chợt tối sầm, hai mẫu hạm che khuất bầu trời chầm chậm đáp xuống, đồng thời phía dưới vô số cơ giáp và phi thuyền đang bay ra từ đó.

“Ào ào——”

Mấy chiếc phi thuyền nhanh chóng bay xuống dùng súng cao áp bắn nước ở giữa không trung, một lượng nước lớn được b.ắn ra nhanh chóng dập tắt ngọn lửa trên phi thuyền. Lúc này Kỷ Ninh mới nhìn thấy rõ, những ngọn lửa đó hóa ra không hoàn toàn đốt đến bên trong phi thuyền do có một phần tinh thần lực bảo vệ khoang thuyền.

“Phanh!”

“Ầm!”

Tia sáng lấp lánh tung tóe khắp bầu trời, chuẩn xác xuyên qua cơ giáp và phi thuyền xung quanh, phi thuyền rơi xuống phía dưới nhanh chóng bị đốt cháy thành biển lửa. Arques giữa trung tâm chiến trường như một thần chết, con ngươi màu bạc phản chiếu ánh lửa đỏ rực mà vẫn mang theo vẻ tàn nhẫn lạnh lùng tàn khốc, chẳng có chút độ ấm nào.

Nhưng sau khi phi thuyền rơi xuống, càng có nhiều phi thuyền bay đến vây quanh hắn. Quân đội Mạc Linh đến tiếp viện, tình hình nháy mắt xảy ra nghịch chuyển, đồng thời có vô số cơ giáp chiến đấu kia cũng bay đến bao vây nhóm Kỷ Ninh.

“Đùng” một tiếng, một cơ giáp trong đó đã bắn pháo quang tử về phía Hoắc Vô Linh, cơ thể Hoắc Vô Linh lập tức vặn vẹo né sóng năng lượng ánh sáng, con ngươi đen nhánh lướt qua đội quân Mạc Linh đang dàn rộng khắp không trung, cong môi nói.

“A, hình như có chút phiền phức.”

Quả thật là có hơi phiền phức…

Kỷ Ninh quét mắt nhìn xung quanh, vội vàng tìm kiếm bóng dáng của Vân Uyên và Phó Khinh Hàn. Cậu không biết Vân Uyên lập đạo tiêu ở đâu, nếu khoảng cách quá xa thì bọn họ sẽ không đến kịp, tình hình nhất định sẽ trở nên tệ hơn.

Có điều đúng lúc này, quanh ảnh trên bầu trời đột nhiên biến đổi, bất luận là cơ giáp đang vây quanh bốn phía hay chiến hạm lớn đang dừng trên bầu trời, tất cả mọi thứ trong nháy mắt biến mất không thấy tung tích.

Đám người Herinos cũng không thấy đâu.

Bên cạnh Kỷ Ninh không còn một bóng người, thay vào đó là màn đêm mênh mông nhưng lại tản ra ánh sáng nhàn nhạt, cũng không đáng sợ lắm.

Thấy cảnh tượng này, cậu ngược lại nhẹ nhõm thở ra, bởi vì cậu biết cái này nhất định là do Vân Uyên hoặc Phó Khinh Hàn tạo ra. Quả nhiên, thân ảnh của hai người lập tức xuất hiện trước mặt cậu.

Thiếu niên áo xanh hơi mỉm cười với Kỷ Ninh, trấn an cậu: “Ngươi đừng lo lắng, nơi này là bồng lai tách biệt với ngoại giới, tất cả những người có quan hệ nhân quả với ngươi hầu như đều đã tiến vào đây, ta đã bày ra những ảo trận, bây giờ mấy người đó đều đã ở bên trong ảo trận, không hề nhận ra chỗ nào khác lạ.”

Kỷ Ninh cảm ơn Phó Khinh Hàn, ánh mắt lạnh lùng của Vân Uyên lướt qua cậu khiến cả người Kỷ Ninh run hết lên.

“Ngươi quả thật quá đa tình.” Vân Uyên cười lạnh: “Mấy kẻ này đều có nhân quả duyên phận với ngươi, thế nhưng đây đã là toàn bộ chưa? Hay là ngươi nói hết với ta một lần đi, có phải còn muốn ta tới nơi khác tìm người nữa không?”

Kỷ Ninh điên cuồng lắc đầu, nhỏ giọng nói không có, mà thật sự cũng không còn ai nữa, ngoại trừ Cố Sâm mới có ra thì tất cả đều đã ở trong khu vui chơi Tinh tế rồi.

Cố Sâm ở xa Liên bang nên hẳn là không bị kéo vào được, Kỷ Ninh cũng không hy vọng Cố Sâm xuất hiện ở đây, dù sao trong thế giới này đối tượng công lược chính của cậu là Cố Sâm, cậu không thể cắt đứt nhân quả với Cố Sâm được.

“Nhưng còn có một người chưa tiến vào ảo trận.”

Phó Khinh Hàn nói: “Thần hồn của hắn không ổn định, nếu lúc nãy đi vào ảo trận, ta sợ thần trí của hắn sẽ hỗn loạn nên đã để hắn ở bên ngoài, vậy bắt đầu cắt đứt nhân quả từ hắn trước đi.”

‘(*>﹏﹏

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8