Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi chia tay bạn trai cũ bị vả mặt
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:53:43 | Lượt xem: 2

“Chị gái nhỏ, chị nói xem?” Em gái Hứa nhìn tôi, nở một nụ cười gian, ý tứ đã viết hết trên mặt, chỉ còn thiếu mở miệng nói ra.

“Anh ấy thầm yêu chị đã bốn năm rồi, bốn năm đấy, con ch.ó nhà hàng xóm còn biết đi mua xì dầu rồi!”

Thấy việc lớn đã thành, cô ấy lập tức lui quân, đúng là làm xong phủi tay, giấu công danh trong lòng, chỉ để lại tôi với đối mặt với sóng to gió lớn đang trào dâng.

Hứa Minh Trạch thích tôi?

Làm sao có thể? Chúng tôi mới gặp nhau vài lần, ngoài việc tôi đến nhà anh đưa đồ, chỉ có từ khi nhập học nửa tháng nay, chúng tôi mới cùng nhau ăn cơm, đi học.

Anh chưa từng có động thái mập mờ hay ám chỉ, luôn nói chuyện nghiêm túc.

Em gái Hứa dường như nhìn ra suy nghĩ của tôi, cố ý lẩm bẩm: “Chị nói xem, sao em lại có một ông anh thế này, cái tờ giấy ngăn cửa sổ còn phải để em gái đ.â.m thủng, ôi trời ơi, em gánh trên vai một tình yêu mà em gái không nên gánh!”

Cuối cùng, tiếng kêu kì lạ của cô ấy cũng thu hút sự chú ý của Hứa Minh Trạch. Đèn đỏ, xe dừng lại, anh mỉm cười với em gái Hứa, dịu dàng nói: “Hứa Đào Đào! Tới ngã tư tiếp theo em lên ngồi ghế trước.”

Anh còn cho cô ấy một ánh mắt cảnh cáo, ngụ ý không được nói lung tung.

Em gái Hứa thực sự không sợ lớn chuyện, hoàn toàn không sợ Hứa Minh Trạch nổi giận, lập tức chui vào lòng tôi: “Chị dâu cứu em, ông anh già này khao khát mà không được thỏa mãn, anh ấy hung dữ với em!”

Giọng gào thét này, làm ba người trong xe lập tức yên tĩnh.

Từ đó đến khi tới nhà tôi, không ai nói thêm lời nào, chỉ có em gái Hứa vui vẻ hát: “À á a, người cưỡi ngựa mạnh mẽ oai phong ~” 

Tôi nhìn khuôn mặt trắng trẻo đầy sức sống của cô ấy, trong lòng cảm thấy rất hâm mộ, ba mẹ Hứa chắc hẳn là những người tốt, Hứa Minh Trạch cũng là một người anh tốt, gia đình họ nhất định rất hạnh phúc.

Đến dưới nhà tôi, em gái Hứa đột nhiên yếu đuối, trốn sau lưng tôi không chịu ra, dáng vẻ Hứa Minh Trạch đã tức giận đến mức không nói nên lời.

Không còn cách nào, không thể đứng đây mãi dưới ánh nắng, tôi đành ra mặt hòa giải, mời họ lên nhà ngồi chơi.

Hứa Minh Trạch ngẩng đầu nhìn, không biết đã thấy gì, bỗng bước tới ôm vai tôi: “Vi Vi, anh có lời muốn nói với em, được không?”

Giọng anh ấy đầy vẻ khẩn cầu, lòng tôi mềm nhũn, lập tức đồng ý với anh.

Cách mười mét, tôi vẫn có thể thấy em gái Hứa đứng đó làm mặt xấu với Hứa Minh Trạch, ý bảo anh tiến lên.

“Phì” một tiếng, tôi bật cười.

“Có em gái thế này, chắc ngày thường anh rất đau đầu nhỉ?” Không khí quá ngượng ngùng, tôi cười như vậy thật không đúng lúc, vậy nên đã cố tìm cách chữa cháy.

Hứa Minh Trạch quay đầu trừng mắt nhìn em gái Hứa, cô ấy lập tức trốn sau xe.

Một lát sau, anh dường như đã hạ quyết tâm, bình tĩnh giải thích: “Vi Vi, xin em quên đi những gì nghe thấy hôm nay được không? Đào Đào nói vậy là vì tốt cho anh, mới không suy nghĩ mà nói bậy, nhưng thích em là chuyện của anh, không liên quan đến em, em không cần để ý đến anh, càng không cần vì vậy mà phiền lòng, em thậm chí có thể ghét anh, tránh xa anh…”

Trời mới biết, đối mặt với người mình thích, để nói ra những lời này, anh đã phải cố gắng bao nhiêu.

“Sao em phải ghét anh?” Tôi không hiểu, chớp chớp đôi mắt: “Anh Hứa, anh là một người rất tốt.”

Mắt anh lập tức sáng lên.

“Nhưng không nên lãng phí thời gian vào em, anh cũng thấy rồi, em thế này, làm sao có thể đồng ý với anh, chấp nhận tình cảm của anh là không công bằng với anh, không ai muốn nhận lấy mớ hỗn độn, vậy nên…”

Sau mỗi lời nói của tôi, sắc mặt anh càng u ám, môi mím chặt, buồn bã nhìn tôi.

“Hy vọng anh Hứa sẽ tìm được hạnh phúc thực sự của mình, không lãng phí tình cảm với một người không liên quan như em.”

Hai mươi năm tình cảm không phải nói quên là quên, dù tôi đã quyết tâm nhổ tận gốc, dù quá trình đau đớn khó chịu, nhưng tôi không nên lợi dụng anh Hứa, không nên lợi dụng sự tốt đẹp của anh, để anh chịu những trắc trở không đáng có.

Anh là người tốt, chuyện tình cảm cũng nên thuận buồm xuôi gió, hạnh phúc viên mãn.

Không cần thiết phải dính vào người đầy rẫy vết thương như tôi.

Trong nhà, ba tôi và dì Lục nhìn thấy tôi, bọn họ vừa mừng vừa lo, hai người đứng cách nhau thật xa, trái phải cảm ơn anh em nhà họ Hứa.

Tôi bước tới nắm tay dì Lục, đặt vào tay ba, nói với họ, tôi chưa từng trách ai, hy vọng hai người luôn hạnh phúc.

Sau đó tôi đề nghị muốn chuyển ra ngoài ở.

Hai vợ chồng kinh ngạc, nghĩ tôi vẫn còn giận bọn họ, tại vì lúc tôi phát bệnh là khi họ thông báo kết hôn.

Bộ dạng điên dại của tôi làm mọi người sợ hãi, bọn họ căn bản không đồng ý cho tôi dọn ra ngoài.

Tôi đành phải nói lý lẽ, khi hai người họ sắp đồng ý, Lục Xuyên Tễ bước vào.

“Con không đồng ý!”

“Bác Lăng, mẹ, Vi Vi như thế này, làm sao yên tâm cho em ấy ra ngoài ở một mình, dù là ở trường cũng không thể lơ là.”

Lục Xuyên Tễ râu ria xồm xoàm, mắt thâm quầng, rõ ràng không ngủ được.

“Tiểu Vi, Tiểu Tễ đã tìm con cả đêm, nếu không phải cậu Hứa gọi điện tới, thằng bé còn muốn đi tìm nữa, ba cũng thấy thằng bé nói đúng, con như vậy ra ngoài ở, chúng ta làm sao có thể yên tâm.”

Lục Xuyên Tễ vừa đến, tình thế lập tức thay đổi.

Thấy không thể chống cự, cảm giác chán ghét bản thân lại tràn ngập lấy tâm trí tôi, nhấn chìm tôi trong cơn tuyệt vọng.

Tôi quỳ phịch xuống, không ngừng khóc lóc, giống như đã phát điên, liên tục dập đầu: “Ba, con cầu xin ba, cầu xin ba, cho con ra ngoài ở, con thật sự cầu xin ba, ở đây nữa con sẽ c.h.ế.t mất.”

Mọi người lập tức hoảng loạn, không ai ngờ tôi sẽ đột nhiên phát điên.

Lục Xuyên Tễ định bế tôi lên, tôi lập tức hét lên và lùi lại, nhưng phía sau là ghế sofa, không thể lùi được nữa. 

Ngay lúc anh ấy sắp chạm vào tôi.

Anh em nhà họ Hứa đột nhiên xuất hiện như một vị cứu tinh. Một người mạnh mẽ đẩy Lục Xuyên Tễ ra, đưa tôi vào lòng anh trai cô ấy, người còn lại ôm chặt tôi, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, dịu dàng dỗ dành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8