Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi công lược thất bại, ta song tu với muôn vàn mỹ nam
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:52:12 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nàng tổ chức tang lễ này, từ nay về sau chính là người của Tịch Đường.” Trúc Bắc Xuyên ôm ta vào lòng, “Ta biết nàng không nỡ bỏ ta, cho nên mới cố ý chọn ngày này… Uyển Cần bị nàng làm bị thương nặng, thuốc thang vô hiệu, ta thành thân với nàng ta, chỉ là muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng cho nàng ta.”

 

Lần này hắn đoán không sai.

 

Trước đây Triệu Uyển Cần liên tục tự mình hạ độc giả vờ bệnh nặng, lần này lại thật sự bị ta làm bị thương, sống thoát c.h.ế.t có.

 

Trúc Bắc Xuyên đồng ý cưới nàng ta, giúp nàng ta hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, ta lại muốn ép Trúc Bắc Xuyên bỏ cuộc ngay trong lễ thành thân.

 

Hôn lễ này đối với nàng ta mà nói rất quan trọng, ta lại muốn nàng ta phải cô độc lạc lõng, thân tàn danh liệt.

 

Ta cười lạnh liên tục, chậm rãi đẩy hắn ra.

 

“Lúc trước ngươi và ta còn có duyên sư đồ, ta muốn dẫn dắt ngươi hướng thiện, cho nên mới không còn cách nào khác ngoài đối xử tốt với ngươi. Từ khi ngươi vì Triệu Uyển Cần mà sa ngã vào ma đạo, chút tình nghĩa sư đồ giữa chúng ta đã cắt đứt từ lâu rồi.”

 

Trúc Bắc Xuyên không để lời này vào tai, chỉ nhẹ nhàng nói: “Sau khi Triệu Uyển Cần qua đời, ta sẽ quay về bên cạnh nàng… Nàng và ta, từ nay về sau sẽ ẩn cư, sống cùng nhau đến già.”

 

“Trúc Bắc Xuyên, giữa chúng ta chỉ có tình nghĩa sư đồ. Lúc trước là vậy, bây giờ cũng vậy.”

 

“Không thể nào, nàng thích ta. Nàng chỉ là miệng nói cứng, thực ra luôn giận dỗi ta.”

 

Hắn tiến lại gần một bước, ta liền lùi về sau một bước.

 

“Nếu còn tiến lại gần, vậy thì đừng trách ta không nể mặt, làm tổn thương đến tình nghĩa giữa chúng ta.”

 

Từ nhỏ hắn đã mang trong mình ma khí, luôn không kiềm chế được tính tình của mình.

 

Để có thể ngoan ngoãn nghe lời trước mặt ta, hắn đã lén lút g.i.ế.c rất nhiều sinh linh.

 

Ta nhận ra hắn có tâm tư khác lạivới mình liền bắt đầu tránh né hắn, hắn liền cố ý khiêu khích Thái Tuế, buộc ta phải cùng hắn đi trừ ma, ngày đêm ở cùng nhau.

 

Biết rõ Triệu Uyển Cần là cố ý uống thuốc độc, hắn lại còn muốn lấy tim gan trẻ con để luyện thuốc, buộc ta phải xuất hiện ngăn cản.

 

Phát hiện ra ta không còn chút lưu luyến nào với mình, hắn liền cưỡng ép cướp lấy tàn hồn của ta đem cho Triệu Uyển Cần, buộc ta phải nhu nhược.

 

Xác định ta đã chuyển sinh thành Trì Thanh Ngô, hắn liền không ngừng kích động Triệu Uyển Cần, khiến nàng ta tiến thoái lưỡng nan, cho đến khi cướp đi mạng sống của Tịch Đường.

 

“Triệu Uyển Cần nói đúng, nàng vốn dĩ lạnh lùng vô tình, không ai có thể sưởi ấm được trái tim nàng. Không thể sưởi ấm, vậy thì ở bên cạnh ta cũng được.”

 

Ta nghe ra được sự lạnh lùng trong giọng nói của hắn.

 

Chống cự đã muộn, hắn đã sớm mua chuộc người của ta, bỏ thuốc vào đồ ăn của ta.

 

Lúc tu vi bị phế đi, kinh mạch đứt đoạn, ta lại một lần nữa đau đớn muốn chết.

 

Ánh mắt ám muội của Trúc Bắc Xuyên khiến người ta sợ hãi, không có được thì thôi hủy hoại luôn.

Lúc tỉnh lại, Trúc Bắc Xuyên đang cầm một chiếc khăn lụa, cẩn thận lau mồ hôi trên trán ta.

 

“Trước kia tu vi của nàng cao hơn ta, nàng có vô số cơ hội có thể g.i.ế.c c.h.ế.t ta, nhưng nàng lại chỉ nhẫn nhịn và trốn tránh. Ta biết, trong lòng nàng có ta, không chỉ đơn thuần là tình nghĩa sư đồ.”

 

Hắn ôn nhu đỡ ta dậy, giọng nói trầm ấm mang theo ý cười: “Mấy ngày nữa cơ thể của nàng sẽ dần dần hồi phục, sinh hoạt hàng ngày đều không vấn đề gì, chỉ là không thể luyện công tu hành được nữa mà thôi.”

 

Người mà ta từng bất chấp tất cả để bảo vệ, bây giờ nhìn lại thật xa lạ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8