Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Cốt Truyện Kết Thúc, Ta Cướp Nhân Vật Phản Diện Đi
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:52:55 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta biết, tiếng động bên ngoài lớn thế kia mà, lợn rừng tới à?”

 

“Không phải, là Khương Chi Hoài tới đấy.”

 

Ồ, cứ như người vợ đến tìm thằng chồng mãi không thấy về nhà vậy.

 

Không đúng, Khương Chi Hoài tới đây?

 

Hắn nhớ lại rồi ư? Bằng không làm sao có thể tìm đến đây được.

 

Ta vội vàng đứng dậy, không được, ta phải đi gặp hắn.

 

“Ký chủ, đao kiếm vô tình.”

 

Ôi, bên ngoài đánh nhau rất ác liệt, còn ta, rất gà.

 

Ta nhìn sang Long Ngạo Thiên đang chìm đắm trong nỗi buồn, mặc dù hắn ta cũng rất yếu, nhưng nam chính luôn có hào quang kỳ lạ, chỉ cần mang theo hắn ta thì chắc sẽ không sao đâu.

 

Ta lại một phát không chút nương tay đánh ngất hắn ta, rồi nhét hắn ta vào không gian trữ vật.

 

11.

 

Khương Chi Hoài quả nhiên là nhân vật có sức chiến đấu số một trong toàn bộ cuốn sách, những tu tiên giả đã uống dược kia căn bản không thể so sánh được.

 

Khi ta ra ngoài, Khương Chi Hoài đã xử lý sạch đám người đó, hắn vừa nhìn cái này, vừa đá cái kia, không biết đang tìm gì.

 

“Khương Chi Hoài…”

 

Ta muốn gọi hắn, nhưng lại thiếu tự tin, nếu hắn đã khôi phục ký ức, vậy thì ta chính là kẻ g.i.ế.c hắn chưa đủ còn lừa dối hắn, cuối cùng chiếm hết tiện nghi của hắn nữa.

 

Loại người như ta chắc chắn sẽ đứng đầu danh sách đen.

 

Không ngờ đột nhiên Khương Chi Hoài quay đầu lại, đi thẳng về phía ta: “Phu nhân đã đi được mấy ngày rồi, sao vẫn chưa về nhà?”

 

Xong rồi, càng lúc càng giống, giống người vợ đến tìm thằng chồng mãi không thấy về nhà.

 

“Ta, ta, còn có thể về nhà ư?” Ta ngập ngừng.

 

“Ký chủ, đừng sợ, mau lên, lôi hết đống tạp nham màu đen ở trong đầu ra diễn đi.”

 

“Đống tạp nham màu đen là gì?”

 

“Chuyện muốn nhốt Khương Chi Hoài vào trong lầu vàng ấy.”

 

Không ổn, không ổn, sao Khương Chi Hoài lại nghe được tiếng của hệ thống?

 

Sau khi nam chính nói mình là phản diện, giờ đến lượt phản diện nghe được tiếng của hệ thống.

 

Toang rồi, thế giới này nên bị hủy diệt đi!

 

12.

 

Dù cho đêm nay các môn phái tu tiên kể cả ở Côn Lôn có hỗn loạn đến đâu thì Khương Chi Hoài dường như chỉ đơn giản là đến đón ta về nhà.

 

Ta nhìn bữa ăn khuya trước mặt, thật sự không ăn nổi, nhỡ đâu hắn nhớ lại tất cả, rồi định hạ độc ta thì sao?

 

“Sao vậy, hôm nay phu nhân không thích ăn bánh trôi nhân táo đỏ nữa à?” Khương Chi Hoài ngồi đối diện ta, “Hay là phu nhân về nhà một chuyến rồi không yêu ta nữa?”

 

Hắn cúi đầu, lông mi run rẩy dưới ánh nến lung lay, quyến rũ lòng người.

 

Từ trước đến nay ta chưa bao giờ kháng cự được sắc đẹp của hắn, bèn nâng bát lên uống một ngụm lớn, kệ đi, c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.

 

“Phu nhân, sao không uống nữa? Có phải không hợp khẩu vị không, về nhà một chuyến nên khẩu vị cũng thay đổi rồi à.” Hắn nói, cứ như đang liệt kê tội danh thay lòng đổi dạ của ta vậy.

 

Ta hơi mệt mỏi: “No quá, bây giờ uống không nổi nữa.”

 

Thật sự đấy, ta sợ nếu ăn tiếp lát nữa lại ói ra thì càng khó giải thích hơn.

 

Món chân giò hầm tối nay quả thật rất ngon.

 

Khương Chi Hoài im lặng một lúc, thu dọn bát đũa, bảo ta đi rửa mặt.

 

Nằm trên chiếc giường quen thuộc, ta và hệ thống lảm nhảm vài câu: “Ngươi xem lại một lượt nữa xem có phát hiện gì mới không?”

 

Hệ thống gãi cái đầu không tồn tại của mình, hiển nhiên nó cũng không nghĩ ra: “Không biết nữa, ta sắp lật nát cuốn sách luôn rồi.”

 

“Đừng nói ngươi mua bản lậu đó chứ?” Ta nhìn nó với vẻ ghét bỏ.

 

Nó có vẻ hơi bị tổn thương: “Làm sao có thể?”

 

“Chẳng phải ngươi chỉ có chút éc điểm tích lũy thôi sao, mua phải bản lậu cũng bình thường thôi mà.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8