Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Cùng Nhân Vật Phản Diện Hoán Đổi Thân Xác
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:53:36 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tùng Nguyệt, tối nay vất vả cho cô phải tăng ca rồi.” Đồng nghiệp với vẻ mặt tiếc thương.

Thẩm Yến cùng nhóm với ta thì đã sớm tan làm đi hẹn hò rồi.

Ai bảo cô ấy là bạn gái của tổng giám đốc chứ.

Ta cam chịu số phận, lôi máy tính ra bắt đầu làm việc.

Để phòng ngừa ta vô tình ngủ quên khiến Quý Hoài Lẫm nhập vào, ta nghiêm túc viết nhật ký.

“Ngày 5 tháng 8, nội dung công việc hôm nay: cần phải hoàn thành bản tóm tắt kế hoạch dài mười lăm trang, nếu ngươi không biết gõ máy tính, có thể viết tay nha~ Nếu không biết viết gì, có thể tham khảo ghi chú trước đây của ta~”

Để cho Ma Tôn buông bỏ cảnh giác.

Ta ân cần an ủi: “Ngươi yên tâm, ta sẽ giúp ngươi hoàn thành tốt công việc ở Ma giới.”

Ai ngờ vừa uống xong một cốc cà phê.

Lại mở mắt ra, ta đã trở về Ma giới u ám lạnh lẽo.

Vẫn là ở đại điện, hàng chục trọng thần Ma giới chia làm hai hàng.

Một nam thanh niên bị thị vệ áp giải, toàn thân đầy máu, ngay cả ma sừng trên đầu cũng bị gãy mất một đoạn.

Người nọ nhắm chặt hai mắt, môi trắng bệch.

“Thuộc hạ đáng chết… không biết linh điểu kia là ái sủng của Tôn thượng, lỡ tay làm bị thương… xin Tôn thượng trách phạt…”

Mọi người xung quanh đều im lặng.

Ta có chút nghi ngờ: “Linh sủng đâu?”

Trong đám người lăn ra một con chim, kiêu ngạo đi tới đi lui.

Ta: “…” Chỉ vậy thôi á?

Một sợi lông chim cũng chẳng rụng!

Quý Hoài Lẫm tính tình thối như vậy, khó trách về sau bị phản bội.

Nam thanh niên mặt mày xám xịt, cam chịu cầm lấy kiếm: “Vậy thuộc hạ… xin được tự sát chuộc tội…”

Ta vội vàng ngăn cản hắn: “Không sao đâu! Chỉ là một con chim thôi mà, còn ngươi, ma sừng của ngươi có đau không?”

Nam thanh niên: “…”

Bàn tay cầm kiếm khẽ run.

Mọi người im lặng một lát, lần lượt quỳ xuống.

Trời ơi!

Hôm nay Ma giới ăn tết à!

Mọi người trong Ma giới bắt đầu lần lượt tiến lên báo cáo công việc.

Nhưng nội dung công việc không gì khác ngoài việc cướp bảo vật của ai, lại g.i.ế.c đệ tử tiên môn nào.

Ta nghe mà chẳng hiểu gì cả.

Một người đàn ông trung niên chắp tay: “Thuộc hạ dẫn theo ba nghìn binh sĩ Ma giới công phá Huyền Châu thành, chỉ là thương vong… thảm trọng.”

Ta an ủi: “Không sao không sao! Nghỉ ngơi cho khỏe là được!”

Người đàn ông trung niên luống cuống lui xuống, suýt chút nữa thì giẫm phải chân mình.

Một thiếu niên tuấn tú toàn thân băng bó, cung kính hành lễ: “Thuộc hạ đã hao phí nhiều ngày, thay Tôn thượng tìm được Cửu Chuyển đan.”

Ta vội vàng đỡ hắn dậy, cười tủm tỉm cổ vũ: “Vất vả rồi!”

Thiếu niên sững sờ, lúc lui xuống mặt đỏ bừng.

….

Xử lý xong chuyện của Ma giới, ta lại buồn ngủ rồi.

Muốn chiêu mộ lòng người, quả thực không phải là chuyện dễ dàng.

“Các ngươi còn chuyện gì nữa không?” Ta dịu dàng nói: “Nếu không có việc gì, các ngươi đi làm việc đi, ta cũng đi nghỉ ngơi đây.”

“Cung tiễn Tôn thượng–“

Mọi người lưu luyến tiễn biệt ta, trong mắt mỗi người đều như có ánh sao lấp lánh.

Ta thật sự quá buồn ngủ, vừa ngã xuống giường là ngủ thiếp đi.

Cho đến khi bị đồng nghiệp lay tỉnh.

“Tùng Nguyệt! Tùng Nguyệt! Dậy mau! Đi làm rồi!”

Ta bừng tỉnh: Xong rồi! Không biết Quý Hoài Lẫm có giúp ta viết bản kế hoạch không!

Thế nhưng vừa mở mắt ra, văn phòng trống rỗng, tối om.

Ta: “…”

Đồng nghiệp vẫn còn sợ hãi: “Không biết chuyện gì xảy ra, tối qua khu vực ba cây số quanh công ty đều cúp điện! Máy tính và giấy tờ trong công ty không biết bị ai dọn sạch!”

Ta: “???”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8